Sự phấn khích trong lòng Mạnh Phàm Hồn dần nguội đi, bất giác sinh ra sợ hãi, hắn khẽ hỏi:
“Diệp sư huynh, chúng ta đi đâu vậy?”
“Sắp đến rồi”
Diệp Vân Nhai không quay đầu lại nói:
“Cố gắng thêm chút nữa.”
Mắt Mạnh Phàm Hồn đảo lia lịa, cẩn thận nhìn quanh.
Chẳng mấy chốc, hắn đã phát hiện điểm kỳ lạ.
Bóng lưng Diệp Vân Nhai có vẻ cao hơn, lúc chạy mông lại không ngừng nhô lên, hoàn toàn khác với dáng vẻ ung dung, lưu loát của Diệp Vân Nhai khi ở Hồn Phàm Cung.
“Không ổn”
Mạnh Phàm Hồn giật nảy mình, lập tức nhớ đến lời đại nhân Tiêu Ưng dặn:
“Trời tối chớ rời viện.”
Hắn không do dự chút nào, quay người cắm đầu bỏ chạy.
“Quay lại mau”
Diệp Vân Nhai kinh hãi hét lên:
“Thằng nhóc đó chạy rồi!”
Diệp Vân Nhai đột nhiên dừng lại, quay đầu mờ mịt.
Một gương mặt người trắng bệch quay về phía bóng lưng Mạnh Phàm Hồn.
“Yên tâm”
Lại một giọng nói khác vang lên từ trong thân thể Diệp Vân Nhai:
“Nó chạy không thoát đâu!”
Vừa nói, “Diệp Vân Nhai” đưa tay ra.
Kỳ quái thay, tay hắn mọc đầy lông thú dài, lại là một cái móng guốc.
Móng guốc lướt qua mặt người trắng bệch kia.
“Soạt”
Gương mặt người lập tức bị rạch toạc.
Một lớp da người trượt khỏi thân thể “Diệp Vân Nhai”.
Từ trong lớp da “phù phù phù” bay ra một con vẹt lớn cỡ quả dưa hấu.
Còn bên dưới lớp da, lại là một con lừa núi đứng thẳng người!
Lúc này, đúng lúc Mạnh Phàm Hồn quay đầu lại, nhờ ánh sáng bí ẩn chiếu xuống mà trông thấy cảnh tượng này.
“Trời ơi”
Mạnh Phàm Hồn sợ đến nỗi tè ra quần:
“Cái quái gì vậy trời!”
“Đứng lại, đứng lại”
“Lộc cộc lộc cộc”
Con vẹt gào lên đằng sau, lừa núi bốn vó bay vọt, đuổi sát phía sau.
Một đứa bé bảy tuổi sao có thể chạy nhanh hơn lũ yêu quái núi rừng này?
Chẳng mấy chốc, Mạnh Phàm Hồn đã nghe rõ tiếng vó lừa vang lên sau lưng.
Phải làm sao đây?
Mắt Mạnh Phàm Hồn đảo nhanh.
“Chúng giả dạng Diệp sư huynh, chắc chắn là muốn bắt ta làm con tin để uy hϊếp Diệp sư huynh”
“Đúng rồi, con đom đóm kia, nhất định là do Nguyệt Hồng tiên tử phái đến”
“Nói cách khác, bọn chúng chắc chắn không dám làm hại ta...”
Vừa nghĩ đến đây, con vẹt đã gào lên:
“Ở đây này, ở đây này…”
Mạnh Phàm Hồn vội nhìn quanh, phóng một bước đến mép đường núi, đứng sát bờ vực, hét lớn:
“Các ngươi đừng qua đây, lại… lại gần nữa ta nhảy xuống đó!”
“Ôi trời, ôi trời ”
Con vẹt sững người giữa không trung, há cái mỏ cong cong ra hét:
“Nó muốn nhảy vực, nó muốn nhảy vực”