Chương 4

Hệ thống dè dặt nói: [Ký chủ, cô xem, đây chính là lợi ích của việc làm trong cùng một series truyện. Vì là sách cùng series, dùng chung một bối cảnh, ngay cả NPC xung quanh cũng không cần thay đổi. Ký chủ cũng không cần lo lắng khi làm nhiệm vụ trong sách A, sẽ bị người của sách B nhận ra.]

"Đúng vậy, cho nên bây giờ tôi đến cả xe cũng không lấy được, sắp bị bác bảo vệ bãi xe coi thành kẻ trộm xe rồi." Tô Thanh nói.

Hệ thống im bặt.

"Cô gái? Cô gái?" Bác bảo vệ thấy cô ngẩn người, lên tiếng nhắc nhở.

Tô Thanh hoàn hồn.

"Cô rốt cuộc đã nghĩ thông chưa? Đây rốt cuộc có phải là xe của cô không?" Bác bảo vệ hỏi.

"Tôi..." Tô Thanh vừa định nói gì đó, thì phát hiện những người trong phòng tiệc lúc nãy cũng vừa đến bãi đậu xe, Phó Diệc Hàn không có trong đám đông.

Những người đó dường như cũng chú ý đến động tĩnh bên này, có lẽ vì thấy cô mặc quần áo giống hệt "quản lý Tô Thanh", đã có người tò mò nhìn sang.

Để tránh những rắc rối không cần thiết, Tô Thanh liền gỡ cặp kính gọng đen trên mũi nhét vào túi, tiện thể tháo dây buộc tóc ra.

Mái tóc vốn còn rối bù và xơ xác trong truyện cứu rỗi, sau khi tiến vào cuốn truyện ngược luyến cẩu huyết thứ hai lập tức trở nên đen mượt rậm rạp, rũ xuống như tảo biển. Có đến tám chín phần giống với dáng vẻ ban đầu của cô.

Tô Thanh hít một hơi thật sâu, mỉm cười nói với bác bảo vệ trước mặt: "Bác nói đúng rồi ạ, là cháu nhớ nhầm, hôm nay cháu không lái xe."

Nói xong, cô nhanh chân bước ra ngoài.

Mà thành viên đoàn phim lúc trước nhìn về phía này cũng nghi hoặc thu lại tầm mắt.

"Anh nhìn gì thế?" Có người hỏi.

"Vừa nãy thấy có người mặc đồ giống hệt Tô Thanh, còn tưởng là cô ta. Hóa ra không phải, là hai người hoàn toàn khác nhau." Người đó trả lời.

"Tô Thanh? Đừng nhắc đến cô ta nữa, nhắc đến là tôi lại nhớ chuyện phòng gym. Mẹ nó, Phó Diệc Hàn dựa vào cái gì chứ?"

Vì cuối cùng lại uống thêm chút rượu, đám người này dựa vào hơi men mà chửi bới vừa tục tĩu vừa dơ bẩn, còn đủ kiểu ghen ăn tức ở.

Tô Thanh đứng ở ngã tư đường chờ xe, đám người kia lái xe ra. Tô Thanh đột nhiên nhớ đến đống vỏ chai rượu rỗng trên bàn ăn, liền thuần thục lấy điện thoại ra: "A lô, 110 phải không ạ? Tôi muốn trình báo. Bên ngoài nhà hàng Thiên Hương có người lái xe khi say rượu."

Hệ thống kinh ngạc nhìn thao tác đi vào lòng đất của Tô Thanh: [Ký chủ, cô...]

Cô là phản diện mà.

Tô Thanh nhướng mày: "Phản diện thì sao? Phản diện thấy có người lái xe say xỉn, cần trình báo thì vẫn phải trình báo."

Hơn nữa, cô đã sớm ngứa mắt đám người đó rồi. Cùng là phản diện, mà đám người đó chỉ biết mấy trò cấp thấp như nịnh trên đạp dưới, hùa vào bắt nạt người khác, thật sự là làm mất đẳng cấp của phản diện quá.

Không lâu sau, đám người bị nghi lái xe say xỉn đó đã bị xe cảnh sát chặn lại ở gần khách sạn.

Lúc này, xe mà Tô Thanh gọi cũng đã đến.