Chờ đến khi tôi mở mắt lần nữa, đập vào mắt tôi đầu tiên là trần nhà xám xịt. Tôi chống tay ngồi dậy. Quan sát hoàn cảnh xung quanh một lượt.
Đây là một căn phòng khá rộng rãi nhưng lại rất cũ kĩ, giữa phòng đặt một chiếc giường to sang trọng trái ngược hoàn toàn với căn phòng, dựa sát tường là một chiếc kệ sách cao cộc trần không biết là đặt sách gì, cạnh đó là một chiếc bàn, bên trên đặt mấy cuốn sách được xếp gọn gàng và một chiếc đèn đọc sách. Cánh cửa sổ thuỷ tinh lớn đóng chặt, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua tấm rèm cửa trắng muốt chiếu vào.
Ngay lúc tôi định bước xuống giường thì cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Một cô gái xinh đẹp bước vào, mái tóc hồng buộc cao, dáng người cao ráo. Sau mấy phút định thần lại tôi mới nhận ra cô gái ấy là Machi.
“Cô tỉnh rồi sao? Cô đã bất tỉnh ba ngày rồi đấy.”
“Đây là đâu?”
Machi nhìn bộ dáng ngơ ngác của tôi một lát rồi mới trả lời,”Đây là căn cứ bang chúng ta ở phố Sao Băng.”
Trong đầu tôi lúc này đang tràn ngập những dấu chấm hỏi.
Phố Sao Băng? Tại sao tôi lại ở Phố Sao Băng?? Một nơi kì lạ từ con người đến cả bộ máy quản lí mà tôi chưa từng đặt chân tới bao giờ.
Chưa kịp để tôi tự hỏi xong thì Machi đã lên tiếng:”Chính là bang chủ đã đưa cô trở về. Cô đã là một trong những thành viên của bang rồi, chỉ chờ bang chủ xăm số hiệu cho cô thôi.”
Tôi đã là thành viên của bang rồi sao? Hoá ra gia nhập Bang Ryodan lại dễ dàng như thế này sao? Không cần lễ nhập môn gì à? Không cần khảo nghiệm gì à? Chỉ cần một câu “Tôi muốn vào!” là liền vào được! Thực là quá sức tưởng tượng của tôi rồi!
Bỗng nhiên tôi lại để ý đến một chi tiết. “Tại sao lại là bang chủ của các cô xăm hình cho tôi? Cô xăm giúp tôi không được sao?” Dù sao cô ấy cũng là con gái, hơn nữa hệ Niệm của cô ấy cũng rất phù hợp, để cô ấy làm cho tôi thực sự là tốt hơn Chrollo không biết bao nhiêu lần.
Tôi sau khi suy xét cẩn thận còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Machi lên tiếng:”Không được. Bang chủ đã nói cô chỉ có thể để anh ấy xăm cho cô, nếu không thì đừng có nghĩ đến việc gia nhập vào bang.”
“…” Cô tưởng rằng tôi muốn gia nhập vào cái bang nhóm rách nát này của các người lắm hay sao? Nếu không phải vì nhiệm vụ tôi cần gì phải bó buộc mình như vậy chứ? Vậy mà Chrollo còn không biết xấu hổ mà đe dọa tôi?!
Dù sao anh ta cũng đã quyết như vậy, tôi cũng không còn cách nào khác.
Tôi đi theo Machi ra khỏi phòng, lúc này tôi mới biết căn phòng kia là của Chrollo. Lí do Machi nói cho tôi biết là vì trở về gấp gáp, chưa kịp chuẩn bị phòng cho tôi, nên bang chủ của bọn họ mới ĐÀNH phải ĐỂ TẠM tôi ở phòng của anh ta. Nghe xong lí do này, tôi cảm thấy gân xanh trên trán mình hơi giật giật. Cái thái độ kiêu căng gì thế không biết! Thật là một kẻ đáng ghét mà!
Vừa ra khỏi phòng tôi đã nhìn thấy đám nhện đang ngồi vây quanh một chiếc máy trò chơi dưới phòng khách tầng một.
Đám người nghe thấy tiếng bước chân đều đồng loạt ngẩng đầu lên.
Shalnark là người lên tiếng đầu tiên:”Ồ, cô tỉnh rồi sao? Tôi còn tưởng cô không thể tỉnh lại nữa rồi cơ đấy!” Vẻ mặt cậu ta kinh ngạc vô cùng. Trong ánh mắt ngây thơ lóe lên tia nhìn trêu tức.
Cậu ta có biết cách nói chuyện giống con người không vậy? Nói như thể tôi đã tắt thở rồi vậy.
Ngay sau đó là Nobunaga lên tiếng, vẻ mặt hơi có chút không tin nổi nhìn tôi:”Không ngờ nhóc con lại muốn gia nhập vào bang hội của bọn ta đấy!”
Thái độ của Phinks thì càng khoa trương hơn:”Không ngờ nhóc con lại cùng chúng ta trở thành đồng đội rồi đấy!” Vừa nói vừa khoác vai tôi, cằm hếch lên trên ra hiệu,”Nào! Gọi một tiếng sư huynh nghe xem nào!”
Tôi lườm nguýt anh ta một cái,”Đừng có mơ.” Người này vậy mà còn muốn chiếm tiện nghi của tôi? Trông tôi giống như người dễ bị dụ dỗ vậy sao?
Tiểu Hoàng đang nằm tựa đầu lên vai tôi thấy vậy liền giơ vuốt nhe nanh với Phinks. Tôi giơ tay lên ấn nhẹ đầu nó xuống,”Đây là người nhà mình. Nể mặt một chút.”
Tiểu Hoàng có hơi chút không cam lòng gặm gặm vai tôi.
Shizuku chỉ nhẹ nhàng nói một câu:”Xin chào mừng.” Rồi cũng không nói gì nữa.
Những người còn lại cũng lên tiếng nói vài câu, hoặc là chào mừng tôi, hoặc là nói mấy câu cảm thán. Chỉ riêng Feitan không có mở miệng nói gì.
Tôi cũng không lên tiếng chào hỏi anh ta. Dù sao tôi vẫn chưa quên được cảnh Tiểu Lâm vì đỡ đòn cho tôi mà chết.
“Bang chủ đâu rồi?” Nói đến cùng tôi cũng cần giúp Chrollo lịch kiếp, tôi nên ở cạnh anh ta thì hơn.
“Bang chủ đi về phía Đông rồi.” Machi là người lên tiếng trả lời tôi.
“Tại sao?” Có mấy suy nghĩ hỗn loạn nảy sinh trong đầu tôi. Lẽ nào trong lúc tôi bất tỉnh đã có chuyện gì xảy ra rồi.
“Tất cả là bởi vì tên dây xích! Bang chủ đang tìm cách để phá giải Niệm của hắn! Tên khốn!” Nobunaga tức giận trả lời.
Tên dây xích? Kurapika? Anh ấy đã làm gì Chrollo rồi?
Tôi cảm thấy trong lòng rất khó xử. Kurapika là bạn của tôi, nhưng Chrollo lại là người tôi cần bảo vệ. Kurapika căm ghét băng Nhện vô cùng, nhưng giờ đây tôi lại trở thành một phần của chúng.
Tôi không nói gì nữa, xoay người đi thẳng ra cửa.
Shalnark gọi với theo:”Này, cô đi đâu thế!”
“Đi tìm bang chủ.”
“Đừng đi! Bang chủ dặn là cô phải ở lại đây mà! Chơi game không?”
Tôi phất tay:”Không cần đâu. Tôi đi đây.”
Nói vừa dứt câu tôi liền thi pháp, đạp lên ngọn gió rời đi.
…………..