Chương 64: Gia X Nhập X Ryodan

Hắc Vô Thường nghe tôi nói xong thì liền sửng cồ, bộ dạng giống như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

Tôi sợ hãi co người lại trong lòng Tiểu Lâm nhưng ngoài miệng vẫn yếu ớt đe doạ:"Huynh mà dám đánh ta, ta sẽ...ta sẽ...nói với Tiểu Diêm Vương!"

"Đừng tưởng lôi đại nhân ra làm tấm khiên là ta sẽ không dám đánh muội!"

Thấy hắn hung ác như vậy, tôi cũng không dám cứng đối cứng với hắn nữa, chỉ có thể lẩm bẩm mắng:"Đồ đàn ông hung dữ!"

Hắc Vô Thường thấy tôi chịu thua thì sắc mặt cũng trở nên hoà hoãn hơn, tỏ vẻ ta đây rất hài lòng.

Từ nhỏ đến lớn cãi nhau đều là hắn dọa tôi sợ hãi bỏ chạy. Thực sự là bản tính hung ác khó đổi mà.

Tiểu Lâm vỗ lên lưng tôi ý muốn tôi buông cậu ấy ra, nhưng tôi nhất quyết bám chặt lại.

Tiểu Lâm giống như không còn cách nào khác, thở dài nói:"Tiểu Lam ngoan nào. Nghe mình nói này."

Thấy Tiểu Lâm có vẻ nghiêm túc như vậy nên tôi cọ cọ lên cổ cậu ấy mấy cái, tỏ vẻ cậu có thể tiếp tục nói, nhưng chân tay vẫn quấn chặt lấy cậu ấy không buông. Tiểu Lâm đành bất đắc dĩ nói:"Đại nhân gọi mình trở về rồi! Bên dưới có việc lớn xảy ra..."

"Nhưng mình..." cũng có thể trở về cùng cậu mà.

Tôi còn chưa nói xong đã bị Tiểu Lâm ngắt lời:"Cậu không thể trở về được! Ngài ấy cũng giao nhiệm vụ cho cậu!"

Tôi vô cùng kinh ngạc.

Từ khi Tiểu Diêm Vương chấp chính, hắn cũng chưa bao giờ giao nhiệm vụ cho tôi.

Thái độ của Tiểu Lâm lúc này rất nghiêm túc. Hẳn phải là một nhiệm vụ quan trọng lắm. Lẽ nào lại liên quan đến người ở phía trên kia?

Giống như cảm giác được nghi vấn của tôi, Tiểu Lâm liền nói:"Nhìn đi."

Tôi theo đầu ngón tay cậu ấy chỉ nhìn qua thù thấy Chrollo đang ngồi trên đống gạch vỡ, ấy vậy mà trông khí thế của hắn lại giống như đang ngồi trên vương toạ, quần áo rách rưới vì trận đấu hắn đang mặc trên người lại giống như đang khoác long bào.

"Là hắn ta hạ phàm lịch kiếp. Nhưng đã qua chín kiếp không thành. Đây là kiếp thứ mười - cũng là kiếp cuối cùng. Người phía trên mong rằng cậu sẽ ở bên giúp hắn hoàn thành lần lịch kiếp này."

"Mình!?! Tại sao lại là mình chứ?!" Tôi vừa ngạc nhiên vừa hoảng loạn.

Tiểu Lâm ôm lấy hai vai tôi muốn giữ cho tôi bình tĩnh lại:"Mình cũng không rõ. Đây là lời phía trên truyền xuống. Đại nhân cũng không còn cách nào khác."

Cơn tức giận bị đè nén từ lâu của tôi lại bùng lên.

Tôi cắn chặt răng, ngón tay run rẩy chỉ về phía Feitan:"Vậy là hắn ta gϊếŧ chết cậu, nhưng bây giờ mình vẫn phải chấp nhận trở thành đồng đội với hắn ta!"

Đúng rồi! Trở thành một thành viên của bang Ryodan thì mới có thể ở bên cạnh Chrollo, nhưng việc ngày ngày phải đối mặt với kẻ đã xuống tay gϊếŧ Tiểu Lâm khiến cho tôi mới nghĩ đến thôi đã thấy vô cùng khó chịu.

Không chỉ riêng Feitan, đám còn lại của lũ nhện cũng không phải thứ tốt lành gì! Đều là đám gϊếŧ người không gớm tay!

Tiểu Lâm đỡ lấy tôi, khe khẽ thì thầm bên tai:"Tiểu Lam, việc nào nặng việc nào nhẹ cậu biết rõ nhất chứ."

Tôi đương nhiên là biết rõ!

So với việc phản bội lòng tin của Kurapika, so với việc đối mặt với kẻ đã gϊếŧ Tiểu Lâm thì cơn thịnh nộ của Thiên Giới đáng sợ hơn nhiều. Hơn nữa trách phạt trút xuống không phải chỉ mình tôi mà còn có cả Tiểu Diêm Vương và con dân Âm Giới nữa. Làm sao tôi có thể nỡ để bọn họ bị trách phạt cơ chứ?

Tôi không cam lòng! Chính vì Thần Thượng Cổ đứng về phía Thiên Giới nên Âm Giới của chúng tôi phải thấp hơn một bậc sao? Chính vì chúng tôi không có Thần nên Vua của Âm Giới chúng tôi phải cúi đầu trước Thiên Đế hay sao? Thần tạo ra chúng tôi tại sao không thể đối xử công bằng?

Một vị tiên mà Thiên Giới có thể hạ chỉ giúp lịch kiếp thế này sao có thể có thân phận tầm thường được kia chứ?

Nếu người đó đã quan trọng như vậy mà nhiệm vụ tôi làm còn thất bại, chắc chắn xử phạt sẽ rất hà khắc! Sao tôi nỡ để con dân Âm Giới phải chịu sự trừng phạt như vậy chứ?

"Được rồi! Trở về thôi!" Hắc Bạch Vô Thường đứng bên cạnh nhắc nhở.

Tiểu Lâm vươn tay ra xoa xoa đầu tôi:"Mình chỉ là trở về trước thôi! Hẹn gặp lại cậu sau nhé! Tiểu Lam!"

Tôi nhìn theo bóng dáng ba người biến mất vào góc tối, nước mắt như hạt châu lăn dài trên má.

Tôi vội vàng ôm lấy thân thể Tiểu Lâm lại phát hiện nó dường như...từ từ...tan biến...trong vòng tay tôi. Đến cuối cùng chỉ còn lại một bộ quần áo bị tôi nắm chặt trong tay.

Tàn nhẫn quá đi mất!

Ngay cả thân xác cũng không để lại cho tôi. Lúc đến thế giới này là hai người, bây giờ lại chỉ còn lại một mình tôi.

Sao mà trái tim đau đớn quá.

Tôi biết cậu ấy cũng chỉ là...trở về thôi, nhưng sự cô đơn và trống rỗng lúc này khiến tôi vô cùng bơ vơ lạc lõng, không phải chỉ một câu "Chỉ là trở về thôi!" nhẹ nhàng mà có thể xoa dịu được.

Lại nghĩ đến nhiệm vụ mà Tiểu Lâm vừa nói, tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén nước mắt, ôm lấy quần áo của Tiểu Lâm trong ngực đứng dậy. Mặc kệ ánh mắt phức tạp khó hiểu của những người khác, đi đến trước mặt Chrollo:"Tôi muốn gia nhập bang Ryodan..."

Dường như tất cả sức lực tôi đang có sau khi nói xong câu này liền tan biến hết. Tôi thấy người mình nghiêng qua một bên, thấy tia kinh ngạc loé lên trong mắt Chrollo, sau đó ngất lịm đi.

Không biết có ai tốt bụng đưa tôi đi không nữa. Tôi không muốn nằm trơ trọi ở đây đâu...

........................................