Cậu ấy...đã...chết rồi...
Tôi cảm thấy trái tim mình giống như đột ngột bị khuyết đi một mảnh.
Cảm giác đè nén và trống rỗng ngay lúc này còn khó thở và giày xéo hơn cả sự bỏng rát đang lan tràn khắp châu thân.
Tôi ôm chặt lấy cơ thể của Tiểu Lâm, tựa đầu vào vai cậu ấy, khóc không thành tiếng, miệng không ngừng gọi tên cậu ấy:"Tiểu Lâm…Tiểu Lâm…Tiểu Lâm…"
Tôi miên man suy nghĩ. Tiểu Lâm cậu ấy dù sao cũng đã trở về rồi. Một mình tôi ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Dù sao từ khi đến thế giới này, mọi chuyện tôi trải qua đều có bóng dáng của Tiểu Lâm. Sự ra đi đột ngột của Tiểu Lâm khiến xung quanh tôi dường như bị sự cô độc và vô nghĩa bao trùm. Chi bằng...tôi cũng cùng cậu ấy...rời đi cho rồi.
Tôi nhẹ nhàng đặt Tiểu Lâm xuống, khuôn mặt cậu ấy giờ phút này an yên như đang chìm vào giấc ngủ vậy - một giấc ngủ vĩnh hằng, nếu không tính đến việc quần áo của cậu ấy ướt sũng vì máu.
Tôi nhìn khắp xung quanh, lúc này mới trông thấy Tiểu Hoàng đang cọ cọ vào người tôi như muốn an ủi. Con vật nhỏ có linh tính như vậy tôi cũng không nỡ rời xa nó.
Tôi cúi xuống nhìn nó rồi hỏi:"Mi có muốn ở bên cạnh ta không?" Tiểu Hoàng tựa như hiểu lại như không vậy mà thực sự gật đầu.
Tôi cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán nó:"Nếu sau này mi vẫn muốn ở cạnh ta thì hãy đi theo nó. Nó sẽ chỉ đường cho mi." Nói rồi tôi điểm ngón tay lên chỗ vừa hôn xong, nơi đó sáng lên một chút liền ngay lập tức biến mất.
Tôi lại nhặt con dao găm đang nằm chỏng chơ một bên lên, không chút chần chờ cứa lên cổ mình. Bỗng nhiên một lực đẩy vô hình hất mạnh tay tôi ra, dao găm đang cầm trong tay cũng vì thế mà văng ra xa.
Tôi run rẩy nhìn sang bên cạnh mình. Một bóng dáng mờ mờ trắng ngồi bên trái tôi. Khuôn mặt mơ hồ hiện lên lại vô cùng thân thuộc.
Nước mắt tưởng chừng như đã khô cạn của tôi lại lần nữa tuôn trào. Tôi nhào lên ôm chầm lấy Tiểu Lâm rồi cứ thế mà khóc. Tôi không biết mình khóc trong bao lâu, nhưng Tiểu Lâm vẫn ngồi bên cạnh dịu dàng xoa đầu tôi.
Tôi cảm thấy trái tim mình lúc này yếu đuối vô cùng. Nếu như tôi cứ như vậy chết đi là có thể cùng cậu ấy trở về rồi. Tại sao Tiểu Lâm cậu ấy lại ngăn cản tôi kia chứ?! Tôi không muốn ở đây nữa!! Tôi nhớ nhà rồi!!! Tôi nhớ Tiểu Diêm Vương! Nhớ Tam Sinh! Nhớ Cerberus! Nhớ Hắc Bạch Vô Thường! Nhớ Mạnh Bà! Nhớ mấy tiểu quỷ đáng yêu!
Tôi...muốn trở về cùng với Tiểu Lâm...
Chờ tôi khóc lóc chán chê, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hắc Bạch Vô Thường đến đây từ bao giờ.
Nghĩ lại thì cũng đúng. Đến đón linh hồn của Tiểu Lâm trở về thì nên là Hắc Bạch Vô Thường mới phải, sao có thể giao cho mấy tiểu quỷ nhỏ bé làm mấy chuyện này.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy khóc lóc như vậy bị hai tên kia nhìn thấy thực sự rất mất mặt! Nếu hai người bọn họ kể cho người khác biết thì sau này tôi phải làm sao đây? Tôi thực là vô cùng lo lắng cho tương lai của mình.
Nhưng mà Hắc Bạch Vô Thường đều không có ý cười nhạo tôi, chỉ im lặng đứng đấy chờ tôi hết sụt sùi. Tôi bẹp miệng chào hỏi bọn họ:"Hắc Bạch đại ca."
Bạch Vô Thường dịu dàng xoa đầu tôi:"Ừm, chào muội, Lam Ngạn."
Tôi hít hít mũi. Nhìn dáng vẻ ôn nhu này thực khó liên hệ tới lúc huynh ấy tức giận lườm nguýt tôi.
Hắc Vô Thường cau chặt hàng mày nhìn tôi:"Khóc lóc ỉ ôi cái gì?! Làm mất mặt cả Địa Phủ chúng ta!"
Tôi lập tức nín khóc, tức giận trừng hắn ta:"Huynh cái tên xấu xa tàn nhẫn này. Lúc người ta đang đau lòng mà còn có thể nói ra lời cay nghiệt như vậy. Đáng đời huynh sống đến từng tuổi này rồi mà còn chưa có người thương!"