Đầu óc của tôi dần dần mơ hồ. Tôi trông thấy cơn mưa băng tiễn của tôi trong nháy mắt biến mất. Hình ảnh trước mắt tôi như đang quay chậm. Toàn bộ âm thanh như biến mất hoàn toàn.
Tai tôi đã không còn nghe được cái gì nữa rồi. Thế giới an tĩnh hơn bao giờ hết, mọi người vẫn đang sống, còn tôi như kẻ ngoại lai đứng bên rìa thế giới lặng nhìn thời gian chảy trôi.
Tôi đã ngã khuỵu xuống đất từ bao giờ. Feitan bên kia sau khi thoát khỏi vòng vây, đằng đằng sát khí lao về phía tôi. Nhưng mà cơ thể tôi giờ phút này vì cơn đau đớn bỏng rát lan tràn khắp cơ thể chạy dọc tứ chi mà cứng đờ lại như tượng thạch cao không thể cử động, dường như có thể vỡ tan bất kì lúc nào.
Trong mắt tôi, Feitan cứ như bị nhấn nút quay chậm, từ từ chạy đến, nhưng tôi một chút cũng không thể né tránh.
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi mũi dù kia không va phải chút cản trở nào mà đâm vào trái tim tôi, máu tươi sau đó sẽ trào ra, và sinh mạng của tôi đời này sẽ kết thúc. Nhẹ nhàng như chiếc lá rời khỏi cành cây, vô thanh vô tức.
Nhưng mà... Tôi đợi rất lâu...rất lâu...cũng không có cảm giác nào khác ngoài cảm giác nóng cháy bỏng rát đau đớn đang giày vò cơ thể tôi giờ phút này.
Tôi mở mắt ra...sững sờ...Feitan đã lùi ra phía sau...máu tươi theo mũi dù từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất như đóa hoa từ từ nở rộ.
Tôi nhìn thấy ngay trước mặt tôi, Tiểu Lâm vô lực ngã xuống, máu tươi từ bụng cậu ấy cứ như không có điểm dừng mà không ngừng trào ra. Thính giác tựa như đã sớm biến mất của tôi trong khoảnh khắc này bất ngờ khôi phục lại, nhưng mà toàn bộ không gian xung quanh lặng ngắt như tờ, tôi chỉ còn nghe thấy duy nhất âm thanh hô hấp ngày càng yếu đi của Tiểu Lâm.
Trái tim thắt lại đau đớn như vừa bị rạch một vết dao. Trước mắt tôi nhoè đi như bị người kéo một tấm rèm trắng che mất. Tôi chỉ còn nhìn thấy hình bóng mờ nhạt của các mảng màu sắc khác nhau trước mặt.
Tôi lần mò tiến về phía trước, bàn tay túm lấy áo đen trên người Tiểu Lâm, máu tươi chảy ra làm ướt sũng áo, tôi run rẩy ôm lấy cậu ấy, nén cơn đau chưa phút nào nguôi ngoai trong cơ thể, ép buộc linh khí phải nghe lời, từ từ đem từng tia linh khí mong manh truyền vào trong thân thể của Tiểu Lâm. Tôi cứ làm như vậy không biết mệt nhưng mà sắc mặt của Tiểu Lâm vẫn tái ngắt trắng bệch. Máu tươi vẫn không ngừng trào ra.
Tại sao lại như vậy chứ?
Dù không thể chữa trị nhưng tại sao ngay cả cầm máu cũng không thể chứ?
Tôi ngơ ngác một lúc không biết nên làm gì, rồi bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện.
Tôi vén váy lên, rút con dao găm vẫn luôn giắt lên đùi ra, không chút do dự cứa vào lòng bàn tay. Máu tươi mang theo hương hoa tuôn trào ra. Tôi nhẹ nhàng hé môi Tiểu Lâm ra, muốn cậu ấy nuốt lấy máu của mình. Một chút thôi cũng được... nhưng mà...khó khăn vô cùng...
"Xin cậu đấy...nuốt vào đi..."
Bỗng Tiểu Lâm ho sặc sụa tỉnh lại, ảnh hưởng đến miệng vết thương nên vẻ mặt cậu ấy càng tái nhợt hơn. Sắc mặt của tôi lúc này có lẽ cũng không tốt hơn cậu ấy là bao, bởi vì tôi thấy Tiểu Lâm khó khăn dùng sức giơ tay xoa xoa khuôn mặt tôi:"Tiểu Lam...đừng khóc..."
Chỉ mới nói mấy chữ đã thấy cậu ấy lại ho không ngừng.
Tôi đưa bàn tay đầy máu đến bên môi Tiểu Lâm:"Tiểu Lâm, uống nó đi!"
"Không, mình..."
"Uống nó đi...Tiểu Lâm...một chút thôi..."
"Tiểu Lam..." Tiểu Lâm nắm lấy bàn tay tôi ngăn tôi lại.
"Uống đi...Mình xin cậu...một cũng thôi...được không?" Ngay cả bản thân tôi cũng nhận thấy giọng nói mình đang run rẩy, ngón càng siết chặt lấy Tiểu Lâm hơn, van nài:"Xin cậu đó...Uống đi...một chút thôi cũng được...dù cậu có ghê tởm nó...Nếu không cậu sẽ chết đấy!"
Tiểu Lâm giống như nghe thấy từ khoá nào đó, khẽ cười nói:"Đừng nói bậy...Sao mình lại có thể ghê tởm cậu được cơ chứ? Mình..." Tiểu Lâm giống như muốn nói gì đó lại chợt dừng lại, sau đó mới nói tiếp:"Đừng lãng phí máu của cậu."
Tôi vô cùng tức giận:"Cứu cậu sao có thể gọi là lãng phí chứ?!?"
Tôi rất muốn mạnh mẽ bóp cằm của cậu ấy mà rót vào. Ngay lúc tôi thực sự định làm như vậy thì Tiểu Lâm đã ngăn tôi lại, suy yếu nói:" Đừng. Tiểu Lam. Nghe mình nói này. Mình cảm nhận được...có vẻ như...đại nhân đang gọi mình trở về!"
Tôi thoáng chốc ngỡ ngàng, lắc đầu:" Không...không thể nào! Ngài ấy đã hứa để cậu ở bên cạnh mình. Mình còn chưa có chết! Sao cậu có thể chết trước mình được chứ?!!"
Tôi bắt đầu mất bình tĩnh. Đau đớn đang giày vò trong cơ thể càng khiến tôi mất lí trí. Tôi bóp lấy cằm Tiểu Lâm, cưỡng chế ép cậu ấy nuốt máu của mình vào.
Nhưng mà tôi đột nhiên nhận ra cơ thể của Tiểu Lâm đã lạnh ngắt, không còn hơi thở nữa rồi.
Cậu ấy...đã chết rồi...