Chương 61: Va Chạm X Chiến Đấu X Hỗn Loạn

Sau khi thu thập viên Hoả Linh Châu kia xong, chúng tôi liền cùng nhau đi về phía toà nhà Semetari đang tổ chức hội bán đấu giá kia để tìm Kurapika. Dù sao thì trước đó cũng đã hứa sẽ giúp đỡ anh ấy rồi, tôi cũng không muốn để anh ấy phải một mình ra trận.

Nghe nói buổi bán đấu giá được tổ chức lại một lần nữa, chúng tôi liền trực tiếp đi đến gian phòng tổ chức đấu giá, biết đâu có thể may mắn gặp được Kurapika ở đó. Sau khi tìm đến nơi, chúng tôi kiểm tra một lượt cũng không thấy Kurapika ở đâu, buổi đấu giá vẫn còn chưa được bắt đầu.

Tôi và Tiểu Lâm quyết định đi tìm từng căn phòng một. Chúng tôi đi lên cầu thang, tôi nhanh nhảu mở cửa một căn phòng ra, tươi cười vui vẻ kêu một tiếng:"Kurapika! Kura...!" Ai mà ngờ hình ảnh đập vào mắt tôi lúc này khiến cho tôi vô cùng hoảng loạn, ngay cả tên của Kurapika sau đó tôi cũng không nói rõ ràng được.

Trước mặt tôi là hình ảnh cả bang Ryodan đang tụ tập không thiếu một người nào, ngay cả Hisoka cũng có mặt đang cười híp mắt nhìn tôi, trong tay còn đang nghịch một lá bài.

Chrollo quần áo rách nát đứng giữa đám người, sàn nhà dưới chân và bức tường sau lưng anh ta cũng bị đập nát, nhìn ra được cả khoảng không bên ngoài, rõ ràng là mới vừa trải qua một trận ác chiến.

Ai có thể nói cho tôi biết là tại sao bang Ryodan lại xuất hiện ở đây không? Muốn chuyển dời hàng ổ sao? Sao lại liều mạng như thế?! Dám chuyển đến địa bàn của xã hội đen. Không sợ bị đám mafia kia bắt được rồi diệt gọn cả ổ luôn sao?

Tiểu Lâm đứng phía sau thấy tôi bỗng nhiên cứng đờ cả người, cơ thể hơi run lên liền thò đầu ra hỏi:"Làm sao thế? Có người quen trong đó à?" Sau khi Tiểu Lâm trông thấy đám nhện vẫn im lặng đứng bên kia thì cũng im bặt, hé môi nhưng không nói thêm lời nào.

Tôi xoay người ôm lấy cổ Tiểu Lâm, giọng nói run run chực khóc:"Tiểu Lâm! Mau đưa mình đi thôi! Chân mình mềm nhũn rồi!"

Tiểu Lâm cũng phản ứng nhanh nhạy, tôi còn chưa nói xong đã vòng tay ôm lấy thắt lưng tôi, xoay người muốn chạy.

Nhưng không ngờ, Tiểu Lâm vừa mới xoay người, Hisoka đã xuất hiện, ghé sát mặt vào mặt tôi. Cánh tay tôi trong vô thức liền siết chặt lấy Tiểu Lâm.

Hisoka cười hì hì nhìn tôi:"Bé con, đã lâu không gặp..."

Tôi mấp máy môi, giọng nói như muốn khóc đến nơi:"Không...Không lâu..." Tôi tình nguyện cả đời này cũng không gặp lại anh!

Tiểu Lâm ôm lấy tôi, quay ngoắt lại, trừng mắt nhìn Hisoka đầy đề phòng.

Khi Tiểu Lâm xoay người, Feitan và Phinks bên kia cũng đi chuyển, chặn lại cửa phòng không để chúng tôi có cơ hội rời đi.

Trông thấy Feitan và Phinks đằng đằng sát khí nhìn tôi, Hisoka lại lên tiếng trêu ghẹo:"Bé con, em lại chọc phải rắc rối rồi sao?" Giọng nói còn mang theo ý cười xấu xa.

Tôi rùng mình một cái. Nếu có thể tôi rất muốn đi lên dán miệng anh ta lại! Giờ là lúc để anh ta thêm dầu vào lửa sao?! Cũng không nhìn xem bây giờ là tình huống như thế nào! Anh ta chính là muốn hại chết tôi đây mà!!!

Quả nhiên là đúng như tôi dự đoán, sau khi nghe thấy được lời nói của Hisoka, Feitan và Phinks đều như bị điên mà lao lên. Lần trước tôi còn trẻ người non dạ mà trêu chọc vào hai tên đại họa này nên bây giờ phải trả giá sao?

Tôi vỗ vỗ lên vai của Tiểu Lâm để cậu ấy buông mình ra. Tiểu Lâm hiểu ý thả tôi xuống đất, chúng tôi tách nhau ra, mỗi người nghênh đón một tên. Feitan nhanh hơn một bước lao thẳng đến chỗ tôi, còn Phinks bị Tiểu Lâm chặn lại một bên.

Mũi dù đỏ rực như ngọn lửa của Feitan nhanh như gió phóng đến trước mặt tôi. Ngay giây phút mũi dù nhọn hoắt suýt chút nữa thì cắm thẳng vào mắt tôi, một ngọn dây leo to lớn đột ngột đâm lên từ mặt đất đã kịp thời kéo tôi đi trong tích tắc khiến mũi dù kia chỉ bay vào khoảng không. Nếu như lúc đó tôi không tránh kịp, nhất định là vô cùng khủng khϊếp.

Feitan cũng không thèm quan tâm đến cây dù nữa, lao thẳng đến chỗ tôi tấn công liên hồi. Lúc này tôi chỉ có thể ra tay đỡ đòn, cũng không còn hơi sức đâu mà chú ý đến trận chiến của Tiểu Lâm bên kia nữa. Dù sao Tiểu Lâm cũng mạnh hơn tôi, tên Phinks kia chắc chắn sẽ không làm gì được cậu ấy đâu.

Trong khi chúng tôi đang đánh nhau hăng hái, đám con nhện bên kia vẫn thong thả đứng xem, thái độ thờ ơ giống như hoàn toàn không để hai kẻ ngoại lai như chúng tôi vào mắt, hoặc là chắc chắn đồng bọn của chúng nhất định sẽ đánh bại được chúng tôi.

Đúng là khinh người quá đáng!

Trong khi né đòn của Feitan, hai tay tôi nhanh chóng kết ấn, một bên hỏa tiễn, một bên phong đao, từ phía sau lưng Feitan lũ lượt bay đến. Khi Feitan phân tâm để tránh đòn tôi vừa ra, tôi lại lật tay phóng ra cơn mưa mũi tên băng hàn khí ngút trời từ tứ phương phóng tới. Lúc này Feitan không còn cách nào khác.

Tôi vừa nghĩ mình sẽ chiến thắng trận đấu này thì đã thấy Feitan vươn tay ra. Chiếc dù đỏ nằm trơ trọi một bên từ khi nãy giống như đột nhiên có ý thức tự chủ, rung lên liên hồi rồi bay thẳng vào trong tay Feitan. Khuôn mặt Feitan vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng nhưng tia đắc ý loé qua ánh mắt vẫn bị tôi bắt gặp được.

Tán dù đỏ bung ra, thay Feitan chặn lại toàn bộ mũi tên băng của tôi.

Tôi trợn tròn mắt. Biết ngay là không có dễ dàng như vậy mà!

Cái dù kia làm bằng chất liệu quái đản gì thế không biết!?!

Vốn dĩ là tôi muốn tiếp tục tấn công, nhưng đột nhiên trong khoảnh khắc đó tôi lại cảm thấy linh khí trong người mình bạo loạn, chúng giống như không chịu sự khống chế của tôi nữa mà không ngừng vùng vẫy muốn thoát ra ngoài.

Trước ngực, ngay vị trí trái tim đang đập hỗn loạn, cảm giác nóng rát trào lên như muốn thiêu cháy toàn bộ tâm trí của tôi...