Chương 3.1

Thẩm Tích trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy thì đi đi. Ngươi làm việc lanh lợi, sang đó giúp ta để mắt một chút, đừng để bọn họ gây ra chuyện gì."

Câu nói này khiến cả Trương Tế Tài và Chu Minh đều mừng rỡ vô cùng.

Điều Trương Tế Tài muốn là không để Chu Minh ngày ngày lượn lờ trước mặt Thái tử, tránh cho sau này hắn nảy sinh lòng tham mà chiếm mất vị trí của mình. Còn Chu Minh, hắn tự biết không đấu lại Trương Tế Tài, chỉ mong sau này vẫn còn cơ hội lộ diện trước mặt Thái tử, để không phải cả đời bầu bạn với đám tạp dịch kia.

Thế là, Trương Tế Tài không nói thêm gì nữa, chỉ một mực kính cẩn cúi người. Chu Minh cũng không khóc lóc, dập đầu thật mạnh rồi nói: "Vâng, hạ nô nhất định sẽ cẩn thận hơn, nếu có xảy ra sai sót gì, hạ nô sẽ lập tức về bẩm báo với điện hạ."

Thái tử gật đầu, Chu Minh lại dập đầu một cái nữa rồi cáo lui.

Trong thư phòng lại trở về yên tĩnh. Thẩm Tích đọc xong tấu chương, viết lời phê rồi cho người mang ra ngoài giao cho thái phó.

Ở khu phía bắc, mọi người nghe nói quản sự mới là người được điều từ bên cạnh Thái tử tới, ai nấy đều thấy mới lạ.

Chuyện này nói ra cũng thật chua xót, tuy cùng là cung nhân trong Đông cung, nhưng cấp bậc trong cung rất nghiêm ngặt, cung nhân với cung nhân cũng có sự khác biệt. Đối với những hoạn quan đã có chút địa vị như Trương Tế Tài hay Chu Minh, các chủ tử ở trên là nhân vật lớn. Nhưng đối với những cung nhân tầng dưới chót, những người căn bản không được gặp chủ tử, thì đám hoạn quan này cũng đã là nhân vật lớn rồi.

Vì thế trong nhất thời, người đến nịnh bợ Chu Minh không hề ít. Có người muốn nghe ngóng chuyện thú vị bên cạnh Thái tử, nhưng nhiều hơn là muốn tạo quan hệ, mưu tính một chút cho tiền đồ của mình.

Các vị thϊếp cũng đều có suy nghĩ riêng. Sở Di vốn không hứng thú với chuyện tranh sủng, thà rằng ru rú trong phòng cho qua mùa đông. Vân Thi thì nhát gan, từ lúc vào Đông cung đến giờ chuyện gì cũng răm rắp nghe theo Sở Di, thấy nàng không động tĩnh, Vân Thi cũng án binh bất động.

Hai người còn lại thì khác. Đêm đó Bạch thị liền lấy bạc tích góp được mang qua biếu, sáng hôm sau Liêu thị cũng đi một chuyến.

Sở Di đối với chuyện này chẳng mảy may để tâm, nhưng lúc Liêu thị trở về lại nói với nàng: "Muội nên cẩn thận một chút, Chu công công mới tới kia hình như có chút ý kiến với muội."

Sở Di trong lòng giật thót: "Sao lại có ý kiến?"

Liêu thị nhíu mày: "Ta cũng không nói rõ được, chỉ là hắn hỏi không ít chuyện liên quan đến muội, nhưng thái độ thì lại không mấy hiền lành."

Điểm này, mấy ngày sau Sở Di đã cảm nhận được. Nàng thỉnh thoảng chạm mặt Chu Minh, hắn quả thực luôn dùng giọng điệu chua ngoa, liếc mắt nhìn nàng, cứ như thể nàng thiếu tiền hắn vậy.

Nhưng có lẽ vì Thái tử phi vừa mới xử lý Lưu Thanh, nên sự khó chịu của Chu Minh tạm thời cũng chỉ dừng lại ở mức “giọng điệu chua ngoa”, chứ không gây khó dễ gì cho nàng, nên nàng cũng lười để ý.

Cứ như vậy, thời gian trôi qua, bất tri bất giác đã đến cuối năm.

Gần Tết, khắp nơi đều bận rộn. Từ ngày hai mươi lăm tháng Chạp, trong kinh thành đã bắt đầu lục tục đi lại chúc Tết. Trong cung cũng vậy, các nữ quyến đi lại càng thêm thân tình, không ít mệnh phụ phu nhân bình thường không mấy nổi bật cũng nhân cơ hội này đến bái kiến Thái tử phi.

Thái tử Thẩm Tích cũng rất bận rộn. Một là các huynh đệ đã ra ở riêng vào cung chúc Tết trưởng bối, gần như đều sẽ ghé qua thăm hắn. Hai là bản thân hắn là bậc tiểu bối, lại là con trưởng. Hậu cung của phụ hoàng, những phi tần cấp thấp hắn không cần đến gặp, nhưng mấy vị phi tần cao vị đã nhìn hắn lớn lên, lễ nghĩa của hắn cũng không thể thiếu.

Vì thế, sáng sớm ngày hai mươi bảy tháng Chạp, trời còn chưa sáng, Thẩm Tích đã đến ngoài cung Khôn Ninh.

Lúc đó Hoàng hậu vừa trang điểm xong, nghe nói Thái tử đến, lập tức cho người mời hắn vào.

Thẩm Tích sớm đã chúc Tết Hoàng hậu, nói vài câu may mắn. Hoàng hậu ra vẻ từ mẫu, cũng đáp lại vài câu tốt lành, sau đó là những lời giáo huấn như “con phải làm gương cho các đệ”, “đừng để phụ hoàng của con thất vọng”.

Phần lớn thời gian Thái tử đến gặp Hoàng hậu đều diễn ra như vậy.

Một lát sau, sắc trời đã sáng hơn.

Hoạn quan lúc này đến bẩm báo: "Nương nương, các cung tần phi gần như đã đến đủ cả."

"Ồ." Hoàng hậu khẽ cười, lại nhìn về phía Thái tử, nói với hắn: "Thư mẫu phi của con gần đây tinh thần không được tốt lắm, lại còn phải ngày ngày đến chỗ ta thỉnh an, cũng thật vất vả. Vừa hay hôm nay con ở đây, lát nữa cứ cùng nàng về trước đi."

Thái tử gật đầu đồng ý, liền cáo lui khỏi tẩm điện. Hoạn quan nhanh nhẹn bên cạnh đi trước một bước đến ngoại điện nơi các phi tần đang chờ, mời những phi tần trẻ tuổi, địa vị thấp ra sau tấm bình phong lánh mặt.

Lúc Thái tử đi đến ngoại điện, bên ngoài cũng chỉ còn lại mấy vị trưởng bối có thân phận tôn quý. Thẩm Tích hành lễ, nói với Thư phi lời Hoàng hậu vừa dặn, hai mẫu tử liền cùng nhau lui ra ngoài.

Ra khỏi cửa lớn cung Khôn Ninh, Thư phi thở dài một tiếng: "Tam đệ và Ngũ đệ của con tuổi ngày một lớn, mẫu hậu của con hai năm gần đây càng lúc càng không nén được lòng."

Thẩm Tích không bình luận, chỉ nhẹ giọng đáp một tiếng "Vâng".

Những tranh đấu này, không ai mang ra nói thẳng, bề ngoài vĩnh viễn là mẫu hiền con hiếu, huynh đệ hòa thuận.

Nhưng sau lưng, ai mà không rõ?

Thái tử Thẩm Tích xếp thứ hai trong số các hoàng tử, là con của Nguyên hậu.

Nguyên hậu sinh hắn xong thì tổn hại thân mình, chưa đầy một năm đã qua đời, Thẩm Tích liền được giao cho đường muội của Nguyên hậu là Thư phi nuôi dưỡng.

Sau này, Hoàng đế lập Kế hậu. Kế hậu có Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử. Kế hậu tất nhiên phải vì tương lai của con mình mà mưu tính, làm một vị thân vương nhàn tản dĩ nhiên là tốt, nhưng vị trí Thái tử của Thẩm Tích vẫn khiến người ta thèm muốn.

Ngoài ra, đại ca của Thẩm Tích, nhi tử của Hoàng Quý phi là Thẩm Huyền cũng không phải không có dã tâm.

"Con cẩn thận hơn một chút." Thư phi khẽ thở dài: "Trước mặt lão Tam và lão Ngũ, con vẫn phải làm tốt vai trò của một người câ ca. Đừng để phụ hoàng của con cảm thấy là con gây khiến huynh đệ ly tâm, khiến cho phụ tử cũng sinh xa cách."

Thẩm Tích gật đầu: "Mẫu phi yên tâm, nhi thần trong lòng biết rõ."

Thư phi lại nói: "Bên phía đại ca con, Trắc phi qua năm mới cũng sắp sinh rồi, lễ của con cũng không được thiếu."

Thẩm Tích không nhịn được bật cười: "Mẫu phi."