Chương 7.1

Sở Di đứng khựng lại, trơ mắt nhìn các cung nhân khác lần lượt rời khỏi thư phòng, cuối cùng nghe thấy một tiếng cửa phòng khẽ đóng lại.

Nàng vắt óc suy nghĩ xem mình đã đắc tội với Thái tử ở chỗ nào. Tối hôm qua lúc dùng bữa, nàng đã đối đáp lại Thái tử một lần.

Thực ra, nói là “đối đáp” cũng không hẳn đúng. Nàng đâu có cố tình cãi lại Thái tử, chỉ là không thuận theo lời ngài mà giải thích rõ lẽ phải của mình thôi. Thái tử là bậc trượng phu, học rộng hiểu nhiều, chẳng lẽ lại nhỏ nhen đến mức vì một chuyện nhỏ như vậy mà để bụng sao?

Ngoài chuyện đó ra, Sở Di không nghĩ ra được gì khác.

Nàng và Thái tử cũng chưa gặp nhau được mấy lần, làm gì có nhiều cơ hội để lại ấn tượng xấu cho ngài ấy chứ?

Thế là Sở Di lặng lẽ hít một hơi thật sâu, tự nhủ với lòng rằng không sao đâu, ngài ấy không ưa mình là vì chuyện gia đình mình, không phải lỗi của mình.

Lúc này, Thái tử đứng dậy, thong thả đi mấy bước rồi dừng lại trước mặt nàng, ung dung tựa vào bàn.

Sau đó, hắn dùng một giọng rất chân thành nhận xét: "Dung mạo của nàng quả thực rất đẹp."

"Đa, đa tạ điện hạ." Giọng cảm tạ của Sở Di yếu ớt vô cùng. Giờ phút này, nàng cảm thấy lời khen của Thái tử còn đáng sợ hơn cả mắng chửi.

Thẩm Tích khoanh tay đánh giá nàng: "Nàng thấy đại ca của nàng, Sở Thành, là người thế nào?"

"..." Sở Di ngẩn ra một lúc, nhíu mày suy nghĩ, sau đó thành thật đáp: "... Rất lợi hại ạ."

Nàng nói thật, dù nàng mới xuyên không đến đây được nửa năm, với người được gọi là đại ca kia cũng chỉ gặp vài lần thì đã bị xét nhà, nhưng đây là lời đánh giá từ tận đáy lòng nàng.

Thái tử lại nhíu mày, rõ ràng, hắn không muốn nghe một câu trả lời ca ngợi đơn giản và thẳng thừng như vậy từ miệng nàng.

Sở Di sững lại trước vẻ mặt không vui của hắn, nhưng tiếp sau đó, nàng vẫn chỉ có thể tiếp tục nói sự thật. Vòng vo tam quốc nàng không giỏi, còn cái kỹ năng ăn nói cao siêu kiểu lạt mềm buộc chặt, nàng lại càng không biết dùng.

Sở Di cúi đầu nói: “Đại ca đã ra ngoài học nhiều năm, mãi đến ngay trước khi nhà gặp họa mới trở về. Huynh ấy quen biết nhiều văn nhân, học sĩ. Phụ thân muốn huynh ấy nhờ vào những mối quan hệ đó, tìm người viết giúp vài bài tấu để xin triều đình tha cho Sở gia. Nhưng huynh ấy không đồng ý. Huynh ấy nói, nếu nhà ta bị oan, huynh ấy có thể viết rõ ràng từng điều để minh oan. Còn nếu thực sự có tội, thì đó là điều đáng chịu, đã dám làm thì phải dám gánh.”

"Sau đó..." Sở Di nói đến đây, khẽ hít một hơi: "Sau đó phụ thân đã ra tay đánh đại ca, lúc ấy đại ca cũng nổi giận, ra ngoài uống rượu, ngày hôm sau liền nhờ vào những mỗi quan hệ đó đồng loạt vạch trần tội trạng gian lận khoa cử của Sở gia..."

Thẩm Tích nhíu mày: "Đó không phải là chiêu lấy lùi làm tiến của Sở gia các người sao?"

Hầu như ai cũng cho rằng, Sở gia làm vậy là để triều đình tha cho vị trưởng tử này một con đường sống.

Sở Di lập tức nhìn về phía hắn, lộ vẻ vô cùng ngạc nhiên: "Không phải đâu ạ!"

Rồi nàng chợt nhận ra mình thất lễ, vội cúi đầu xuống tiếp tục nói: "Nô tỳ biết phụ thân thực sự không phải người tốt, ngàn năm sau có bị đúc tượng đá để hậu thế phỉ nhổ cũng không có gì lạ. Nhưng mà điện hạ, ngài không thể vì phụ thân của nô tỳ không phải người tốt mà cho rằng cả nhà Sở gia ai cũng không phải người tốt được ạ."

Thẩm Tích đương nhiên hiểu ý trong lời nàng, nhưng có lẽ vì cách nói thẳng thắn của nàng khiến hắn thấy thực sự thoải mái, nên tâm trạng của hắn bất ngờ tốt lên nhiều.

Hắn cười nhạt nhìn nàng: "Nàng cho rằng ta vì chuyện nhà nàng mà vẫn còn thành kiến với nàng sao?"

"..." Sở Di đơ người trong một giây, sau đó gật đầu một cách chân thành.

Làm ơn đi, nếu hắn không có thành kiến với nàng, thì có đến mức nhìn nàng vấp ngã cũng thấy nàng đang quyến rũ hắn sao?

Thái tử hít một hơi thật sâu, lại cử động cổ, khẽ cười nói: "Được, điều này ta thừa nhận. Phụ thân của nàng, mua quan bán chức, đút lót nhận hối lộ, chuyện gì cũng làm. Thân là Thái tử, ta thấy phụ hoàng để ông ta được toàn thây thực sự là quá hời cho ông ta rồi."

"..." Sở Di không thể phản bác. Dù nàng không có tình cảm gì với người "phụ thân" này, cũng thấy Thái tử nói rất có lý, nhưng quan hệ cha con dù sao vẫn còn đó, nàng cũng không thể vỗ tay tán thưởng được.

Nhưng Thái tử lại nói tiếp: "Vậy nàng thì không có thành kiến với ta sao?"

"..." Sở Di ngẩn người: "Nô tỳ sao dám ạ."

Thái tử khinh thường cười khẽ một tiếng.

Sở Di càng thêm ngơ ngác, nghiêm túc nghĩ lại rồi nói: "Nô tỳ hôm trước mới gặp điện hạ, hôm qua là ngày đầu tiên hầu hạ, ao lại có thành kiến với điện hạ được ạ?"

Vẻ khinh thường trên mặt Thái tử có vài phần chuyển thành không kiên nhẫn, đôi mắt cười cũng nheo lại, lạnh lùng lướt qua nàng: "Đại ca nàng nói đúng, dám làm thì phải dám chịu."

"..." Lời nói của Sở Di nghẹn lại trong cổ họng. Nàng nghe ra rồi, Thái tử đã biết nàng làm chuyện xấu, nhưng nàng thật sự không biết rốt cuộc mình đã làm chuyện xấu gì.

Nàng im lặng một lúc: "Nô tỳ dám chịu, phàm là chuyện nô tỳ đã làm, nô tỳ đều dám nhận. Nhưng xin điện hạ chỉ rõ!"

"Tốt, có can đảm." Thái tử hứng thú gật đầu.