Chương 6.2

Nàng chỉ có thể kiên nhẫn ở lại đây trước, chờ có cơ hội thích hợp rời đi rồi cố gắng nắm bắt. Trước đó, nàng phải cố gắng cẩn thận hơn nữa, ngàn vạn lần không thể để Thái tử đầu óc nóng lên mà chặt đầu mình.

Trong Nghi Xuân điện, từ khi Thái tử điều Sở thị đi, trong lòng Thái tử phi đã không được thoải mái.

Ban ngày nghe nói Thái tử không hề triệu hạnh Sở thị, cảm giác của nàng ta khá hơn một chút. Bữa tối sau khi nghe nói Thái tử muốn qua đây, nàng ta lại không tự chủ được mà căng thẳng.

"Ngươi nói xem, điện hạ rốt cuộc có ý gì?" Nàng ta hỏi Bạch Nhụy như vậy.

Bạch Nhụy ở bên cạnh im lặng, trong lòng tự nhủ còn có thể là ý gì nữa chứ? Thái tử điện hạ muốn ngài yên tâm dưỡng thai thôi.

Bạch Nhụy liền nói: "Nô tỳ cảm thấy, trong lòng điện hạ vốn là coi trọng ngài. Ngài bây giờ đang có thai, điện hạ sợ ngài trong lúc mang thai suy nghĩ nhiều, cho nên thường xuyên đến xem."

Nói xong ngẩng mắt nhìn, sắc mặt của Thái tử phi không có thay đổi gì.

Bạch Nhụy lại nói: "Theo nô tỳ thấy, điện hạ đã có tấm lòng này, ngài thoải mái một chút cũng không sao. Ngài không thích Từ trắc phi, thì cứ nói thẳng với điện hạ thôi, chính điện hạ cũng đã chủ động đề cập với ngài, nói ngài ấy không đi gặp Trắc phi là được. Ngài chủ động nhắc, ngài ấy nhất định sẽ nghe lời, ngài cũng đỡ phải tốn công tốn sức chọn lựa phi tần."

Bạch Nhụy nói, hạ giọng xuống một chút: "Ngài cứ tiến cử phi tần như vậy, tiến cử người không phải thái tử điện hạ thích thì cũng không có tác dụng gì; nếu hợp ý thái tử điện hạ, thì làm sao biết sau này sẽ không phải là phiền phức? Ngài đã một lòng hướng về Thái tử, không bằng tự mình giữ ngài ấy lại."

Bên tai vang lên một tiếng hít khí lạnh khe khẽ, Bạch Nhụy lập tức im bặt. Định thần nhìn lại, hai gò má của Thái tử phi đã ửng hồng, lại cố tỏ ra lạnh lùng: "Ngươi đây là muốn ta làm mình làm mẩy với Thái tử à?"

Thái tử phi hỏi như vậy, Bạch Nhụy liền biết có khuyên nữa cũng không được. Trong mắt Thái tử phi, loại chuyện đó mất mặt, không phải là việc nàng ta nên làm.

Nhưng mà, giữa phu thê làm nũng một chút thì có gì không tốt chứ? Coi như là Thái tử phi, lúc riêng tư thân mật với Thái tử, làm nũng nói một câu "Ta đang mang thai mà, ta không vui khi chàng đi gặp người khác", Thái tử có thể phế bỏ ngài hay là có thể đem chuyện này ra ngoài rêu rao khắp nơi, nói ngài không đủ hiền huệ sao?

---

Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Di dậy rất sớm, trước khi ăn sáng đã rèn luyện thân thể một chút.

Sân của nàng không lớn, chạy một vòng cũng chỉ hai ba mươi mét, nàng liền chạy mười vòng, sau đó lại về phòng làm ba mươi cái gập bụng. Tấm ván chống đẩy nàng cũng muốn luyện một chút, nhưng mới qua bảy tám giây đã không chịu nổi.

Bộ xương của vị thiên kim đại tiểu thư này thật đúng là phế vật, chỉ có chút vận động đáng thương như vậy, lại khiến Sở Di thở hổn hển.

Lúc Vân Thi đến nói chuyện phiếm với nàng, bị hơi thở không đều của nàng làm cho khá lo lắng. Sở Di vội vàng nói với Vân Thi không sao không sao, chỉ là vừa mới hoạt động một chút, Vân Thi mới yên tâm.

Tiếp đó, Vân Thi đóng cửa lại, cẩn thận nói cho Sở Di: "Nếu hôm nay tỷ đến trước mặt thái tử điện hạ hầu hạ, thì cẩn thận một chút."

"..." Sở Di không hiểu, "Sao vậy?"

Giọng Vân Thi thấp hơn: "Tối hôm qua, điện hạ không phải đã đến Nghi Xuân điện sao? Nhưng Thái tử phi lại cho gọi Liêu tỷ tỷ đến hầu hạ. Lúc điện hạ vào phòng Liêu tỷ tỷ, ta ở xa xa liếc nhìn, đã cảm thấy sắc mặt ngài ấy âm trầm đến đáng sợ. Sáng nay không biết đã xảy ra chuyện gì, điện hạ và Thái tử phi đã xảy ra tranh chấp, đóng sầm cửa bỏ đi."

Sở Di bị lượng thông tin trong này làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Tư duy hiện đại đã ăn sâu vào tiềm thức khiến nàng cảm thấy, vị Thái tử phi này thật là một kỳ nhân. Đặt ở xã hội hiện đại, chồng nɠɵạı ŧìиɧ trong thời gian vợ mang thai chính là vua của cặn bã, vị Thái tử phi này ngược lại thì hay rồi, mình đang mang thai, lại không ngừng đưa những người phụ nữ khác lên giường của Thái tử. Mặc dù những "người phụ nữ khác" này cũng đều là người của Thái tử, không thể đánh đồng với việc nɠɵạı ŧìиɧ của người hiện đại, nhưng mà, Thái tử phi không cảm thấy khó xử sao?

Sau đó, nàng lại cố gắng dựa theo tư duy của người cổ đại để phân tích lại: Hiền huệ à? Nàng ta thế này gọi là hiền huệ à? Nàng ta hiền huệ đến độ có thể nhận cờ khen thưởng rồi đấy!

Cuối cùng, Sở Di hít một hơi thật sâu, định thần lại hỏi Vân Thi: "Vậy Liêu tỷ tỷ thế nào rồi?"

Lúc trước cùng ở khu phía bắc, các nàng đều có quan hệ không tệ với Liêu thị. Liêu thị lớn hơn Sở Di hai tuổi, là kiểu nữ tử tốt theo nghĩa truyền thống, dịu dàng, trung thực, không nói nhiều.

Vân Thi thở dài một tiếng: "Thái tử phi để nàng ấy ở lại Nghi Xuân điện. Liêu tỷ tỷ hình như cũng không được thái tử điện hạ yêu thích, hôm nay cứ buồn rầu không vui. Nhưng tỷ yên tâm, chúng ta tự sẽ chăm sóc lẫn nhau, ta lần này đến là để nhắc tỷ cẩn thận một chút, đừng có chọc phải lúc Thái tử đang không vui, tỷ cũng không giống ta và Liêu tỷ tỷ có Thái tử phi che chở."

"À." Sở Di đáp một tiếng, từ trong lời của Vân Thi mơ hồ nhận ra một chút phân chia phe phái. Các nàng ấy, những người được Thái tử phi cất nhắc lên, tự động thuộc về phe của Thái tử phi, cho nên có Thái tử phi che chở.

Mà nàng, thì không có.

Tâm trạng của Sở Di có chút chùng xuống, sau khi phát hiện Thái tử nhìn nàng không thuận mắt, nàng thật sự rất hy vọng mình cũng có người che chở.

Buổi chiều, nàng mang theo một tâm trạng còn căng thẳng hơn hôm qua đi về phía thư phòng.

Thái tử cũng giống như hôm qua liếc nàng một cái, tiếp đó phát ra một tiếng cười lạnh thêm chút tức giận.

Sở Di một tiếng cũng không dám hó hé, nơm nớp lo sợ tiến lên dâng trà mài mực. Lúc nàng sắp mài mực xong, Thái tử ném chén trà ra ngoài.

"Xoảng!"

Chén sứ va vào tường, vỡ tan tành, cả phòng đồng loạt quỳ xuống. Sở Di còn chưa luyện được bản lĩnh phản xạ có điều kiện như bọn họ, phản ứng chậm nửa nhịp, cũng vội vàng quỳ xuống đất.

Nàng tưởng Thái tử sau đó sẽ mắng chửi Thái tử phi, nhưng Thái tử lại cười lạnh nói ra: "Hay cho một Sở Thành, vào tù rồi mà còn không chịu yên phận, thật là có gan."

Thực ra, Thái tử không phải đang bận tâm chuyện hậu cung, mà là đang tức giận vì việc triều chính.

Đối với Sở Di, chuyện này lại là một tin tốt.

Người tên Sở Thành mà Thái tử vừa nhắc đến chính là nhi tử trưởng của Sở gia, cũng tức là đại ca của nàng.

Sở Di khẽ giật mình, trong lòng có chút lo lắng, lén ngẩng đầu nhìn Thái tử. Không ngờ ánh mắt hai người lại chạm nhau.

Nàng lập tức cúi đầu tránh đi, nhưng ngay sau đó, lại bị hắn nắm lấy cằm, không thể không ngẩng đầu: "Chỉ riêng cái gan này, huynh muội các ngươi thật đúng là cùng một giuộc."

"..." Sở Di không hiểu sao, nhìn về phía Thái tử: Hắn nói nàng á? Nàng làm gì có gan? Đừng có nói bừa!

Thẩm Tích bị vẻ mặt vô tội này của nàng làm cho nhíu mày, đột nhiên, hắn không hiểu sao lại có hứng thú tính sổ với nàng.

Hắn liền buông nàng ra, ánh mắt quét khắp bốn phía: "Tất cả lui ra."

Sở Di lập tức ngoan ngoãn dập đầu một cái, cầm lấy váy, định lui ra ngoài.

"Ngươi ở lại."