Chương 5.2

Thế là mãi đến buổi chiều, Trương Tế Tài mới cho người đến gọi nàng, bảo nàng đến gần đó phụng dưỡng.

Sở Di ở trong phòng hít sâu hai hơi, sửa sang lại búi tóc, mang theo tâm trạng bi tráng như ra pháp trường, đi về phía thư phòng của Thái tử.

Trong thư phòng, Thẩm Tích vừa ngủ trưa dậy, liền tìm một quyển sách nhàn rỗi đọc cho tỉnh táo. Ánh mắt lướt qua thấy có người tiến vào dâng trà, Thẩm Tích vô thức ngẩng đầu nhìn lướt qua, sau đó thật sự sững sờ một chút.

Hôm qua hắn mở miệng điều Sở Di đến phía trước, chủ yếu là vì chọc tức Thái tử phi, sau đó bận rộn liền quên mất chuyện này.

Bây giờ Sở Di xuất hiện trước mắt, Thẩm Tích không hiểu sao lại có chút không tự nhiên.

Hắn là người có cả thê lẫn thϊếp, nhưng trong thư phòng, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện cung nữ.

Thẩm Tích liền dừng lại, trầm giọng ho một tiếng, nói: "Đến rồi à?"

Sở Di vừa đặt chén trà xuống bàn, tay liền khựng lại, run rẩy lo sợ đáp một tiếng: "Vâng."

Thẩm Tích nhíu mày, liếc nàng một cái.

Hắn rất muốn hỏi, ta có nói gì đâu, nàng sợ cái gì?

Hôm đó lúc nàng thản nhiên nói với Vân Thi rằng Thái tử không đáng tin, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, sao nàng không giả vờ?

Nhưng hắn đã nhịn lại những lời này.

Sở Di làm sao biết được vị thái tử điện hạ trước mắt sớm đã ghi hận nàng trong lòng, nàng lén lút ngó nghiêng, chỉ cảm thấy vóc người này cũng rất ưa nhìn.

Thực ra Thái tử cũng chưa đến mười chín, so với nàng ở thời cổ đại này chỉ lớn hơn ba tuổi, nhưng có lẽ vì trên vai gánh vác cả giang sơn xã tắc, nên hắn đã không còn vẻ ngây ngô non nớt thường thấy ở những chàng trai mười chín tuổi. Giữa hai hàng lông mày đầy vẻ cương nghị, đáy mắt lộ ra mấy phần trầm ổn vượt xa tuổi tác.

Trong lúc nàng đang suy nghĩ miên man, Thái tử lại lần nữa mở miệng: "Mài mực đi."

Sở Di vội vàng hoàn hồn, cầm lấy thỏi mực chuyên tâm làm việc.

Mài mực không khó, nàng tuy ở thời hiện đại chưa từng học qua, đến thời cổ đại làm thiên kim thừa tướng cũng không cần tự mình làm việc này, nhưng trước khi bị đưa vào Đông cung, có ma ma lớn tuổi trong cung trông chừng nàng luyện mấy ngày, nên nàng cũng có thể mài ra dáng.

Điều khiến nàng nhanh chóng nhận ra việc này không dễ làm, là lúc phải đứng yên lặng chờ đợi bên cạnh Thái tử.

Đứng lâu là một môn học, nghe nói các cung nhân mới vào cung đều phải luyện đứng như cọc gỗ, có thể đứng cả một ngày mà không thấy mệt, mới có thể được phân công đến các cung làm việc.

Sở Di lại chưa từng luyện như vậy, nàng chưa làm cung nô được mấy ngày đã bị Thư phi tiện tay ban thưởng vào Đông cung. Trước khi đến Đông cung gần nửa tháng, cũng chỉ đủ học một ít lễ nghi cơ bản, học một ít bày giấy mài mực, muốn luyện ra loại "công phu cứng" như đứng cọc gỗ, thời gian thực sự không đủ.

Gần đến bữa tối, độ mệt mỏi của Sở Di lên đến đỉnh điểm, hai chân đều đau nhức pha lẫn mỏi mệt. Cảm giác khó chịu này lại từng chút từng chút dâng lên, khiến nàng toàn thân đều không thoải mái.

Nhưng nàng có thể kêu khổ trước mặt Thái tử sao? Đừng đùa.

Sở Di liền cắn răng chịu đựng, một bên chịu đựng một bên suy nghĩ mình phải tìm cách rèn luyện, nâng cao thể chất.

Nàng ở một mình một viện, muốn rèn luyện thân thể không có gì trở ngại. Sáng sớm mình chạy vài vòng, dưới hiên nhà ép chân một chút đều có thể.

Lại qua nửa khắc, Thái tử im lặng cả buổi chiều không lên tiếng đã buông bút, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Tế Tài đang đứng ở gian ngoài: "Truyền thiện."

Trương Tế Tài khẽ cúi người, đi đến cửa gõ hai tiếng. Không lâu sau, các cung nhân liền nối đuôi nhau vào, bày biện bữa tối ở gian ngoài.

Đợi đến khi thức ăn đều đã lên đủ, các cung nhân cũng đều lặng lẽ không một tiếng động lui ra ngoài. Sở Di đang trong lòng thầm than bọn họ thật sự được huấn luyện nghiêm chỉnh, Thái tử đã đứng dậy đi về phía gian ngoài.

Sở Di nhất thời không ý thức được chuyện này có liên quan gì đến mình, nhưng Trương Tế Tài nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho nàng.

Sở Di: "..."

Trương Tế Tài dùng khẩu hình nói với nàng: Hầu bữa đi!

Sở Di sững sờ, nàng im lặng nhìn Trương Tế Tài rồi lại nhìn Thái tử đã ung dung ngồi xuống, kiên trì đi về phía gian ngoài.

Nàng vừa cử động như vậy, hai chân lập tức tê dại. Nàng ngầm cắn chặt răng đi thẳng đến ngưỡng cửa, chân trước cuối cùng cũng ổn định nhấc lên, bước qua, chân sau trong lúc thả lỏng mà không may vấp phải.

Sở Di không khỏi khẽ kêu lên một tiếng, nhưng cũng đứng vững lại rất nhanh. Nàng hơi có vẻ lúng túng liếc nhìn sắc mặt Thái tử, liền nhanh chóng định thần, một mặt bình tĩnh cúi đầu đứng yên.

Thẩm Tích nhìn nàng một cái, khẽ nhướng mày không mở miệng.

Trương Tế Tài ở bên cạnh một trận choáng váng, tiến lên mấy bước, lặng lẽ đυ.ng vào chân Sở Di.

Sở Di vì chân đau nên thầm hy vọng mình không phải quỳ, nhưng cuối cùng vẫn cố chịu đựng, quỳ xuống và ngoan ngoãn nói: “Điện hạ thứ tội.”

Thái tử thong thả gắp một hạt lạc rang ăn.

Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề và khó chịu.

Thái tử ăn xong hạt lạc, đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Di từ đầu đến chân. Sau khi quan sát gương mặt xinh đẹp của nàng, hắn lạnh giọng nói: “Loại cung nữ dùng mấy chiêu trò rẻ tiền để gây chú ý, ta gặp nhiều rồi.”

Rồi giọng hắn chuyển sang mỉa mai, đầy khinh thường: “Chỉ không ngờ rằng, một tiểu thư con thừa tướng danh giá mà cũng có thể tự hạ mình đến mức này.”