Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đông Cung Sủng Phi

Chương 5.1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tên tuổi của mình bị gọi một cách rõ ràng như vậy khiến Sở Di có cảm giác chẳng lành.

Nàng bèn nuốt nước miếng một cái, mới đáp: "Vâng."

Tiếp đó liền nghe được một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý.

Thẩm Tích không nói thêm gì, cất bước đi về phía cửa điện. Nhưng Trương Tế Tài đi theo phía sau lại không hề ngốc, hắn nhìn mặt đoán ý, cảm thấy Thái tử điện hạ trong lòng đã ghi thù, chuyện này quyết không thể cho qua, liền phất tay để một hoạn quan vào theo trước, còn mình thì nán lại.

Đợi đến khi Thái tử vào trong điện, Sở Di và Vân Thi đứng thẳng người dậy, Trương Tế Tài tiến lên hai bước, nói với Vân Thi: "Vân nương tử về phòng trước đi." Lại nhìn Sở Di: "Ngươi đi theo ta."

Lời này vừa ra, Vân Thi lập tức mừng rỡ ra mặt. Còn Sở Di thì cười không nổi, nghĩ thế nào cũng không cảm thấy phía trước có chuyện gì tốt đẹp đang chờ mình.

Trương Tế Tài dẫn nàng vào ngoại điện, rẽ vào phòng trà ở điện bên, vừa hay chặn được Bạch Nhụy đang chuẩn bị bưng trà vào.

Trương Tế Tài đoạt lấy cả khay trà trên tay Bạch Nhụy, đưa cho Sở Di: "Đưa vào đi."

Sở Di chỉ trong thoáng chốc sắc mặt đã trắng bệch.

Sắc mặt Bạch Nhụy cũng trắng đi, cứng đờ người, gượng cười ngăn cản: "Trương công công, cái này..."

"Không có chuyện của ngươi." Trương Tế Tài không cho Bạch Nhụy chút thể diện nào, lại nhìn Sở Di một cái: "Nhanh lên. Lát nữa hai vị chủ tử khát nước mà không có trà uống, có hỏi đến cũng không phải lỗi của ta."

Sở Di không còn cách nào, đành mang tâm trạng tĩnh lặng như nước, hay nói đúng hơn là lòng như tro nguội, tiến vào nội điện.

Bên trong nội điện, hai phu thê đang ngồi trên giường La Hán nói chuyện, có người vén rèm tiến vào dâng trà, Thái tử phi liền vô thức liếc mắt nhìn. Chỉ trong khoảnh khắc đó, nàng đột nhiên nín thở.

Thẩm Tích thuận theo ánh mắt của Thái tử phi cũng nhìn sang, cũng không khỏi sững lại.

Dựa vào trang phục này, hắn có thể nhận ra đây là Sở Di lúc nãy ở bên ngoài. Nhưng ban nãy nàng cứ cúi gằm mặt, hắn không thấy rõ dung mạo nàng ra sao, bây giờ đột nhiên nhìn thấy, hắn nhất thời có chút ngẩn người.

Nhưng mà thôi, nàng nói hắn là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.

"Điện hạ." Triệu Cẩn Nguyệt nhìn phản ứng của hắn, nén lại kinh hãi gọi một tiếng. Thẩm Tích quay đầu lại, Thái tử phi cố gắng gượng cười: "Đây là Sở thị cùng vào Đông cung với Vân Thi."

Thẩm Tích khẽ gật đầu: "Vừa mới ở ngoài điện gặp một lần."

Sở Di thừa dịp hai câu nói này, nhanh chóng dâng trà xong, qua loa hành lễ một cái liền muốn chuồn đi.

Triệu Cẩn Nguyệt lại cười cười, lần này nụ cười đã tự nhiên hơn một chút: "Thần thϊếp đang định để nàng cũng dọn đến Nghi Xuân điện, điện hạ thấy sao?"

Bước chân Sở Di đột nhiên dừng lại.

Trong nháy mắt, tâm trạng hờn dỗi mang thù của Thẩm Tích với Sở Di không còn sót lại chút nào, thay vào đó là một trận bực bội.

Hắn không hề tin Thái tử phi vốn định để Sở thị tới, nếu là như thế, lúc Sở thị tiến vào Thái tử phi đã không kinh ngạc đến vậy.

Sở thị là đến tìm Vân Thi. Nhưng Thái tử phi nhìn thấy Sở thị tiến vào dâng trà, lập tức muốn ném cho hắn một mối lợi.

Hắn cảm thấy vô cùng phiền não.

Hắn đã cố gắng rất lâu, muốn cố gắng thẳng thắn, nhưng Thái tử phi lại không hề để tâm.

Thẩm Tích bỗng nhiên mất hết kiên nhẫn, mang ý trả đũa mà muốn chọc tức một lần.

Hắn bèn cười nhạt một tiếng: "Không được rồi."

Thái tử phi lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, lại nghe hắn nói tiếp: "Nàng đang mang thai, trong viện thêm nhiều người như vậy cũng làm phiền nàng nghỉ ngơi. Ta đang thiếu người bưng trà mài mực, cứ để nàng ấy đi đi."

Sở Di hít vào một ngụm khí lạnh.

Từ ngữ khí và biểu cảm của Thái tử, nàng cảm nhận được mùi thuốc súng giữa hai phu thê này. Nhưng mà, họ đấu đá nhau tại sao lại phải lôi nàng ra làm đệm lưng?

Sở Di im lặng nghẹn lời, mang tâm trạng vùng vẫy giãy chết, muốn tìm cho mình một lối thoát khác: "Điện hạ, nô tỳ cảm thấy..."

Nhưng ánh mắt sắc bén của Thẩm Tích lập tức quét tới, vô hình mang theo ý tứ "đến lượt ngươi cảm thấy à", khiến nàng nuốt ngược mọi lời trở lại.

Hắn lạnh nhạt phân phó Trương Tế Tài: "Dẫn nàng ra phía trước, dọn dẹp một gian phòng cho nàng."

Trương Tế Tài cúi người vâng một tiếng, tiến lên ra hiệu Sở Di đi cùng hắn.

Sở Di không thể làm gì, đành mang một bụng đầy bi phẫn đi theo vị đại công công rời đi.

Trương Tế Tài sắp xếp cho Sở Di một tiểu viện riêng ở gần thư phòng Thái tử. Dù viện nhỏ, nhưng so với nơi ở trước kia bốn người chung một viện thì đây là đãi ngộ rất cao. Sở Di cảm thấy lo lắng, cho rằng việc này chẳng khác nào tạo cơ hội để Thái tử gần gũi nàng. Nàng ý thức rõ nhan sắc của mình, nếu ở thời hiện đại, có lẽ đã đủ để trở thành một minh tinh nổi tiếng.

Sở Di trong lòng tính toán đi tìm Trương Tế Tài, muốn dùng hết tài ăn nói cả đời để thuyết phục hắn đổi cho nàng một chỗ ở khác, để nàng ở cùng các cung nữ khác, nhưng Trương Tế Tài một câu đã chặn họng nàng.

Hắn nói: "Bên cạnh điện hạ không có cung nữ khác, ngươi không ở một mình, chẳng lẽ ở cùng đám hoạn quan à?"

Sở Di không thể phản bác.

Suốt cả đêm, Sở Di trằn trọc, các loại suy diễn về việc cung đấu thất bại, chết không toàn thây hiện lên vô cùng sinh động trong đầu.

Ngày hôm sau, nàng lại như ngồi trên đống lửa cả buổi sáng, bởi vì buổi sáng nàng không có việc gì để làm.

Buổi sáng Thái tử phải nghị sự cùng các quan viên Đông cung ở Tuyên Đức điện, sau đó ở thư phòng cùng Thái phó nghiên cứu học vấn. Quan viên Đông cung và Thái phó đều tính là ngoại thần, Sở Di mang thân phận thϊếp hầu mà ở bên cạnh phụng dưỡng là không thích hợp.
« Chương TrướcChương Tiếp »