Giờ Dần một khắc, ánh trăng ngoài cửa sổ dần dần nhạt đi, sắc trời hơi sáng, trong Tiêu Phòng Điện đã bắt đầu vang lên từng trận động tĩnh khe khẽ.
Tạ Thanh Hàm đang ngủ mơ mơ màng màng, bị tiếng ồn bên ngoài làm tỉnh giấc, nàng chậm rãi ngồi dậy, giọng mềm nhẹ hỏi: “Thanh Hà, bên ngoài có chuyện gì thế?”
Thanh Hà nghe thấy cô nương mình lên tiếng, vội vàng đáp lại, vén rèm châu bước vào, cúi người nói nhỏ: “Cô nương, Hoàng thượng đang chuẩn bị thượng triều, chính điện bên kia đang hầu thay triều phục.”
“Này... bên ngoài trời còn chưa sáng, sao đã phải thượng triều rồi?” Tạ Thanh Hàm đôi mắt mơ hồ, ngữ khí còn ngái ngủ.
Thanh Hà ngáp một cái, thấp giọng đáp: “Cô nương, Hoàng thượng là người cần mẫn trị chính, ngày thường công vụ chất chồng, đối với bản thân lại càng nghiêm khắc.”
Tạ Thanh Hàm gật đầu, ngồi ngẩn ra một lát, rồi lại chui đầu vào trong chăn, giọng khẽ lầm bầm: “Trời còn chưa sáng, ngươi cũng đi nghỉ thêm một lát đi.”
Thanh Hà nhìn cô nương nhà mình, đáp một tiếng, nhưng lại chẳng còn buồn ngủ nổi. Nghĩ đến tính khí lười nhác của cô nương, nàng âm thầm than thở, nếu sau này thật sự trở thành mẫu nghi thiên hạ, chẳng biết phải làm sao đây.
Giờ Thìn, Thanh Hà giúp Tạ Thanh Hàm rửa mặt, chải đầu, thay y phục. Trong gương đồng, thiếu nữ da trắng như tuyết, mày khói mắt ngọc, ba nghìn tơ đen buông xuống vai, dung mạo kiều lệ như họa.
Thanh Hà nhìn mà không nhịn được khen: “Cô nương thật sự thanh lệ thoát tục, kiều diễm vô song.”
Tạ Thanh Hàm trong gương khẽ nhếch môi, tự thưởng một hồi dung nhan của mình, hài lòng nói: “Ta đã nói rồi mà, ta vốn sinh ra đã đẹp.”
Thanh Hà câm nín, chỉ biết âm thầm thở dài, tính nết yêu cái đẹp của cô nương, xem ra đời này là không đổi được.
Bỗng ngoài cửa vang lên giọng nói trong trẻo: “Thanh Hàm tỷ tỷ, Tĩnh Nghiên tới thăm tỷ nè!”
Tĩnh Nghiên công chúa mặc váy dài màu phấn hồng, tung tăng chạy vào như cánh bướm.
“Sao người lại đến đây?” Tạ Thanh Hàm kinh ngạc, đôi mắt tròn mở lớn.
Nàng nhớ rõ Thái tử ca ca từng bắt Tĩnh Nghiên công chúa chép Nữ Giới một trăm lần, chẳng lẽ đã chép xong rồi sao?
“Biết tỷ tỷ tiến cung, muội liền tới ngay. Tỷ tỷ, tối qua ngủ có ngon không?”
“Cũng tạm.”
“Vậy tỷ tỷ, chúng ta cùng đến mẫu đơn viên của mẫu hậu đi. Dù giờ không phải mùa mẫu đơn nở, nhưng nơi ấy bốn mùa đều có hoa, đẹp lắm đó.” Tĩnh Nghiên công chúa nói, đôi mắt ánh lên tia mong chờ.
“Thật sao?” Tạ Thanh Hàm hơi kinh ngạc.
“Đương nhiên thật rồi, nghe nói mẫu đơn viên ấy là do phụ hoàng đích thân vì mẫu hậu trồng đó.”
Nghe xong, Tạ Thanh Hàm không khỏi thầm hâm mộ. Trước nay nàng vẫn cho rằng đế vương đều là người tam cung lục viện, nay thấy Hoàng thượng đối với Hoàng hậu nương nương ân trọng tình thâm, quả là hiếm có trên đời.
“Thanh Hàm tỷ tỷ, còn do dự gì nữa? Không phải bỏ tiền mua, chúng ta đi xem chút có sao đâu.” Thấy nàng vẫn chần chừ, Tĩnh Nghiên kéo tay nàng, vừa cười vừa thúc giục.
Trước cửa mẫu đơn viên, hai cung nga đứng hầu. Tạ Thanh Hàm nhẹ giọng nói rõ ý định, còn Tĩnh Nghiên thì đã sớm chạy vào, vừa chạy vừa hô to:
“Thanh Hàm tỷ tỷ, tỷ mau xem này, mấy đóa mẫu đơn này đẹp quá chừng!”
Một cung nga khom người hành lễ, nói:
“Tạ nhị cô nương, đây là mẫu đơn viên, nơi Hoàng hậu nương nương thường ngự thưởng hoa, cô nương cứ vào trong là được.”
Tạ Thanh Hàm khẽ đáp một tiếng. Bên trong, hoa mẫu đơn các sắc đua nhau hé nụ, cánh hoa rực rỡ như gấm, dù đang độ cuối đông vẫn phồn hoa tựa gấm, chẳng chút hiu quạnh tiêu điều.
Chỉ là hương dược thoảng qua, cay nồng xộc vào mũi khiến Tạ Thanh Hàm bất giác nhíu mày.