Đôi mắt hạnh của Tạ Thanh Hàm lại trừng lớn thêm lần nữa. Nàng thật không muốn ở lại trong cung — tuy Hoàng hậu đối với nàng rất tốt, nhưng nàng chỉ mong chóng về nhà. Lúc ra cửa, mẫu thân còn đang luộc cua chờ nàng về dùng bữa.
“Thần thϊếp vốn cũng có ý này. Đa tạ Hoàng thượng đã ban ân.”
Hoàng hậu nghe vậy thì mừng rỡ đáp lời, tươi cười rạng rỡ.
Tạ Thanh Hàm khẽ cắn môi, hơi hơi cúi người hành lễ:
“Thần nữ tạ ơn Hoàng thượng, tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng thượng nhẹ mân một ngụm trà, giọng nói ôn hòa:
“Nhị cô nương không cần đa lễ.”
Nói đoạn, lại quay sang Hoàng hậu mỉm cười:
“Trẫm trước đây vẫn cho rằng Lục cô nương bên mẫu tộc của khanh là nữ trung hào kiệt hiếm có, nhưng hôm nay nhìn Tạ nhị cô nương, cũng không hề thua kém. Quả thật trong kinh thành vẫn có nhiều tiểu thư như vậy, phúc đức biết bao.”
Hoàng hậu cầm lấy khăn tay, khẽ cười:
“Hoàng thượng, nếu chỉ luận dung mạo, thì e rằng u lan cũng phải kém nàng ba phần. Nhưng nếu Hoàng thượng nghe được lời vừa rồi của nhị cô nương, chỉ sợ sẽ không còn giữ nguyên ý nghĩ kia.”
Thấy Hoàng hậu hứng thú như thế, Hoàng thượng khẽ "à" một tiếng, ra hiệu:
“Vậy khanh không ngại kể nghe một chút?”
Hoàng hậu liếc Tạ Thanh Hàm, trên mặt ý cười chưa tắt, sau đó đem lời nàng vừa nói kể lại rành rọt. Hoàng thượng nghe xong, giả vờ nghiêm túc rồi bật cười sang sảng:
“Nhị cô nương quả có phong thái năm xưa của Thái phó phu nhân, không giống những nữ tử tầm thường.”
“Hoàng thượng, mẫu thân thần nữ ngày nào cũng ghét bỏ thần nữ, nếu thần nữ mà không có da mặt dày một chút, e là không sống yên nổi đâu ạ.”
Tạ Thanh Hàm có chút xấu hổ, lộ ra vẻ bối rối.
“Hoàng thượng, ngài xem, chẳng phải đúng là một tiểu quỷ nghịch ngợm hay sao?”
Không biết vì sao, từng cử chỉ lời nói của Tạ Thanh Hàm đều hợp ý Hoàng hậu vô cùng.
Hoàng thượng cười, giọng ôn hòa mà nói:
“Trẫm xem tạ phu nhân chẳng qua là mong ngươi tốt hơn nữa, không phụ kỳ vọng của Thái phó mà thôi.”
Tạ Thanh Hàm gật đầu, thấp giọng đáp:
“Thần nữ hiểu, nhất định không cô phụ kỳ vọng của phụ thân và mẫu thân.”
“Trẫm tối nay sẽ lại đến.”
Hoàng thượng khẽ gật đầu, rồi đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ tay Hoàng hậu, giọng trầm khàn nhưng dịu dàng.
Nhiều năm trôi qua, tình cảm giữa Hoàng thượng và Hoàng hậu vẫn như thuở ban đầu. Chưa từng để hậu cung tranh sủng ảnh hưởng đến địa vị của Hoàng hậu, cũng chưa từng thất lễ với nàng dù chỉ một lần. Cho nên đến nay, hai người vẫn sống bên nhau yên ổn như phu thê trong dân gian, thậm chí còn mặn nồng hơn gấp bội.
Khắp kinh thành, người khiến người khác ngưỡng mộ nhất có lẽ chính là Hoàng hậu nương nương trong cung và Thái phó phu nhân ngoài cung.
“Thần thϊếp cung tiễn Hoàng thượng.”
Hoàng hậu hơi cúi đầu, giọng thẹn thùng dịu dàng.
Tạ Thanh Hàm lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng có chút hâm mộ. Nếu một ngày nào đó, nàng và Thái tử ca ca cũng có thể như vậy thì thật tốt biết bao…