Kỳ thật hôm nay nàng triệu kiến Tạ Thanh Hàm là có vài lời muốn dò hỏi, nhưng xem ra thời cơ vẫn chưa chín muồi.
Tạ Thanh Hàm nghe vậy, cười hì hì:
“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương thương yêu. Nhưng có điều, nương nương nói sai rồi. Mẫu thân thần nữ ấy à… người chẳng thương ta đâu, thường hay mắng ta vụng về chẳng ra gì. Nếu không phải vì là thân sinh nữ nhi, e rằng đã sớm bị đuổi ra khỏi phủ từ lâu.”
Nói xong còn mang theo chút ý tứ đắc ý và bướng bỉnh, như thể kể khổ mà lại chẳng hề buồn bã chút nào.
Hoàng hậu khẽ bật cười, ngón tay nhẹ điểm vào chu sa giữa trán Tạ Thanh Hàm, khẽ trách:
“Bổn cung thấy ngươi đúng là một tiểu quỷ nghịch ngợm, nói chuyện càng ngày càng chẳng có chừng mực.”
“Ai nói lời nào không đứng đắn, có thể nói cho trẫm nghe một chút không?”
Ngoài điện chợt vang lên một giọng nam trầm ổn, vừa uy nghiêm lại ẩn hàm ý cười.
Tạ Thanh Hàm cả kinh, đôi mắt hạnh trừng lớn—lẽ nào là đương kim Thánh Thượng?
Ý nghĩ còn chưa dứt, bên trong điện, ngoài Hoàng hậu ra, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ xuống, trật tự hô vang:
“Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Hoàng hậu đứng dậy, hơi cúi người, giọng mang theo chút oán giận:
“Thần thϊếp tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng hôm nay đến thật sớm, làm dọa cả con bé.”
Tạ Thanh Hàm vội vàng quỳ xuống, dập đầu hành lễ:
“Thần nữ tham kiến Hoàng thượng, nguyện Hoàng thượng vạn phúc kim an.”
“Hoàng hậu miễn lễ.”
Hoàng thượng vừa mới hạ triều, bước vào điện liền đỡ Hoàng hậu đứng dậy, trong mắt tràn đầy sủng nịch.
Ngài thong thả ngồi xuống long ỷ bên cạnh phượng tọa, giọng nghiêm nghị vang lên:
“Đều đứng lên cả đi.”
Tạ Thanh Hàm cùng mọi người đồng loạt đứng dậy. Nàng còn chưa đứng vững, liền nghe Hoàng thượng cất tiếng:
“Thái phó dạy dỗ có phương pháp, ái nữ độc nhất mà tú lệ thông minh như thế, quả thực là hiếm có trụ cột quốc gia.”
Tạ Thanh Hàm theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, thấy vị đế vương trung niên thân khoác long bào, ánh mắt mang theo ý cười sâu xa nhìn thẳng nàng.
“Hồi Hoàng thượng, phụ thân là lão sư của Thái tử điện hạ, đây đều là bổn phận phải làm, Hoàng thượng quá lời.”
Hoàng thượng nghe vậy, bật cười sang sảng:
“Nhị cô nương nói chuyện thật khiêm tốn. Thái phó hiện nay là lão sư của Thái tử, tương lai tất là đế sư. Có chăng… còn là nhạc phụ thiên tử nữa.”
Lời vừa dứt, trong điện lập tức dấy lên sóng ngầm—mọi người đều rõ, Thánh Thượng sủng ái Hoàng hậu sâu đậm, mà Thái tử là đích trưởng tử, từ nhỏ cần cù học hành, kế vị đã là điều không cần bàn cãi. Nhưng duy chỉ có việc lập Thái tử phi vẫn còn để trống.
Ai nấy đều đoán người được chọn tất là nữ nhi nhà Lục thủ phụ—mẫu tộc của Hoàng hậu—nào ngờ hôm nay Thánh Thượng lại ngầm chỉ sang ái nữ nhà Thái phó.
Tạ Thanh Hàm cũng không giấu nổi kinh ngạc, đứng lặng người một chỗ, nửa ngày chưa thốt nên lời.
Chỉ trong khoảnh khắc, Hoàng thượng nghiêng người mỉm cười với Hoàng hậu:
“Trẫm thấy Hoàng hậu hình như rất thích nhị cô nương, nay nàng hiếm khi tiến cung, chẳng bằng để nàng ở lại bồi ngươi hai hôm.”