Chương 26

Tạ Thanh Hàm khẽ gật đầu, theo bước ma ma tiến vào điện chính. Chưa đến gần đã ngửi thấy hương tử đàn thoảng qua mấy trượng, lòng bất giác khẽ căng thẳng.

Thấy màn trắng thêu kim nhẹ lay động trong gió, nàng lập tức quỳ xuống, hành đại lễ:

“Thần nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương. Cung chúc nương nương kim an.”

“Nhị cô nương không cần đại lễ như vậy, Dương ma ma, đỡ nàng đứng dậy đi.”

Tạ Thanh Hàm vừa dập đầu hành lễ xong, đã cảm nhận được một ánh mắt từ trên cao rơi xuống. Ngay sau đó, giọng nói dịu dàng hòa nhã của Hoàng hậu nương nương từ trong điện vọng ra.

Dưới sự đỡ nâng của Dương ma ma, nàng chầm chậm đứng dậy. Trong lòng vẫn chưa đoán được Hoàng hậu triệu kiến vì chuyện gì, nàng đành yên lặng không lên tiếng.

Dư quang nơi khóe mắt thoáng thấy bóng dáng từ sau lớp màn thêu phượng hoàng chầm chậm bước xuống thềm ngọc. Một bàn tay trắng trẻo, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay được điểm son chu sa nhè nhẹ nắm lấy tay nàng. Tạ Thanh Hàm nhất thời kinh ngạc, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.

Thấy biểu cảm ngơ ngác kia, Hoàng hậu khẽ cười thành tiếng, dịu giọng nói:

“Con gái nhà người ta lớn rồi, càng lúc càng ra dáng.”

“Thần nữ không dám.”

Tuy Hoàng hậu nương nương đối với nàng trước sau ôn hòa thân thiết, nhưng dù sao cũng là chủ tử trong cung, Tạ Thanh Hàm chưa bao giờ dám buông lỏng như ở nhà.

Hoàng hậu bật cười vui vẻ:

“Ngươi hiểu chuyện như vậy, khó trách Thái tử gần đây cứ luôn chạy tới phủ thái phó. Nếu hắn có chỗ nào bắt nạt ngươi, cứ việc vào cung tìm bổn cung, bổn cung nhất định thay ngươi dạy dỗ hắn một trận.”

Nghe nhắc đến Thái tử ca ca, thần sắc Tạ Thanh Hàm lập tức hòa hoãn hơn. Nàng chớp mắt nghịch ngợm, nhỏ giọng đáp:

“Nương nương nghĩ nhiều rồi, Thái tử ca ca người hiền hậu lắm, hôm qua còn cùng ta lên chùa Thanh Tâm.”

Hoàng hậu nương nương khẽ vỗ tay nàng, rồi dắt nàng ngồi xuống tháp đất phủ đệm tơ tằm, ý cười nhu hòa:

“Chuyện đó là điều hắn nên làm. Thái phó dạy dỗ Thái tử bao năm, hắn tự nhiên phải ghi nhớ ân tình. Mà ngươi lại là ái nữ duy nhất của Thái phó, luận về lý hay tình, đều nên được hắn kính trọng yêu thương. Nghe nói ngươi không muốn kết thân cùng Nam Ninh Vương, có phải là trong lòng đã có người khác rồi chăng?”

Lời vừa rơi xuống, nụ cười bên môi Tạ Thanh Hàm thoáng cứng lại. Nàng cụp mắt, nhẹ giọng đáp:

“Thần nữ cùng Nam Ninh Vương từ nhỏ lớn lên bên nhau, chẳng qua tình cảm vẫn như huynh muội, không có ý tứ phu thê. Cho nên thần nữ không muốn cùng Nam Ninh Vương thành thân. Còn về chuyện ái mộ, hiện tại trong lòng thần nữ chưa có ai.”

Chỉ có đợi đến khi phủ thái phó yên ổn, Thái tử ca ca thuận lợi đăng cơ, nàng mới có thể suy xét chuyện hôn sự. Nếu không, nàng thà không gả còn hơn.

Tiêu Kỳ Tị từng nói, nếu tiểu cô nương này một khi đã kiên tâm, thì ai cũng không lay chuyển được.

Hoàng hậu nương nương tựa như có điều suy ngẫm, chậm rãi che miệng mỉm cười:

“Vừa hay, cha mẹ ngươi cũng quyến luyến không nỡ để ngươi xuất giá, ở lại trong phủ thêm vài năm cũng tốt. Trong kinh thành thiếu gì nam tử tài tuấn, bổn cung không tin ái nữ của thái phó mà lại phải lo lắng chuyện gả chồng.”