Thái tử vừa rời đi, trong cung liền truyền tin đến, nói Hoàng hậu nương nương muốn gặp Tạ Thanh Hàm, triệu nàng sáng sớm hôm sau tiến cung.
Nhiều năm qua, Hoàng hậu nương nương vẫn luôn hậu đãi Tạ nhị cô nương. Dù là vì nàng là ái nữ của Thái tử thái phó, hay là vì thân phận nữ nhi khuê trung bạn thân thuở nhỏ của nương nương, thì phần ân sủng này cũng là độc nhất vô nhị trong kinh thành.
Ngay cả nữ nhi Lục thủ phụ bên ngoại của Hoàng hậu nương nương, cũng chưa từng được đối đãi hậu hĩnh như thế.
Tạ Thanh Hàm khi nghe được tin cũng rất đỗi kinh ngạc:
“Vì sao Hoàng hậu nương nương lại muốn gặp ta?”
Nàng nhớ rõ đêm giao thừa yến không bao lâu nữa sẽ đến, có chuyện gì chẳng đợi được khi đó nói sao?
“Hoàng hậu nương nương xưa nay luôn yêu thương biểu muội, có gì tốt đều lập tức sai người đưa đến phủ thái phó. Dạo trước thân thể biểu muội không khoẻ, có lẽ nương nương lo lắng, mới đặc biệt triệu muội tiến cung.”
Từ Kiều nói những lời này, nét mặt lại cứng đờ, vừa nhìn liền biết không phải xuất phát từ lòng thật. Trước kia Tạ Thanh Hàm ngu ngơ, chẳng nhận ra những cay độc ẩn dưới lời dịu ngọt kia.
“Đúng thế, Hoàng hậu nương nương luôn hết lòng che chở ta. Phần ân tình này, đâu phải ai muốn cũng có.”
Tiến cung, kỳ thực Tạ Thanh Hàm vốn không quá mặn mà, nhưng nếu nói vài câu chọc tức được Từ Kiều, nàng liền thấy hả lòng hả dạ.
Quả nhiên, Tạ Thanh Hàm nói xong, Từ Kiều liền ngẩng đầu, ánh mắt như muốn dò xét nàng. Thấy biểu tình nàng thong dong như thường, Từ Kiều lại cúi đầu rưng rưng:
“Phải rồi, biểu muội là ái nữ của thái phó, lại còn được Hoàng hậu nương nương quý mến… đâu phải như biểu tỷ, thân phận thấp hèn, ăn nhờ ở đậu, sao mà sánh được.”
Nếu là trước kia, Tạ Thanh Hàm chắc hẳn đã thương xót không thôi, rồi đem không ít thứ tốt nhường cho nàng. Nhưng hiện tại, nàng chỉ muốn cho Từ Kiều hai bạt tai.
Tùy tiện ứng phó đôi câu, Tạ Thanh Hàm liền đuổi nàng ra ngoài. Bằng không, nàng thật sự sợ mình không nhịn nổi.
Sáng hôm sau giờ Tỵ, khắp nơi yên tĩnh, ánh nắng sớm chiếu rọi.
Tạ Thanh Hàm cùng Thanh Hà theo xe ngựa tiến cung. Tới gần Tiêu Phòng Điện, có thị vệ ra đón, dẫn đường vào trong.
Vì muốn thể hiện khí độ của danh môn khuê tú, nàng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, dáng đi đoan trang nhẹ nhàng, cử chỉ ung dung.
Thanh Hà đi theo phía sau, xấu hổ đến mức cúi đầu không dám nhìn, thầm nghĩ cô nương nhà mình quả là thiên hạ vô địch khoản “lên vai diễn”. Nếu không phải theo hầu từ bé, nàng thật sự tưởng rằng đây là một vị tiểu thư khuê các thật sự.
Ba người mỗi người một tâm tư, bước đến trước chính điện. Cửa điện đã có một vị ma ma lớn tuổi chờ sẵn. Thấy Tạ Thanh Hàm, bà mỉm cười hành lễ:
“Nô tỳ tham kiến Tạ nhị cô nương, cô nương an khang.”
Tạ Thanh Hàm vội bước tới đỡ bà dậy, mỉm cười đáp:
“Dương ma ma, không cần đa lễ.”
Dương ma ma âm thầm gật đầu. Nhị cô nương này lễ nghi chu toàn, thậm chí còn hơn cả Lục cô nương bên phủ Lục thủ phụ.
Bà hơi nghiêng người hành lễ, cung kính nói:
“Hoàng hậu nương nương đã chờ trong điện, thỉnh Tạ nhị cô nương theo nô tỳ vào.”