Tiêu Kỳ Nhạc mỉm cười, nụ cười ôn hòa thoáng vơi:
“Thần đệ những ngày gần đây bận việc công, chưa kịp hỏi thăm tin tức trong phủ, mong hoàng huynh thứ lỗi.”
Tiêu Kỳ Tị khẽ cong khóe môi, ý cười chưa chạm tới đáy mắt. Đã rảnh rỗi đến mức có thể dạo chơi chùa Thanh Tâm, vậy mà lại không có thời gian hỏi han tin tức phủ Thái phó — Tiêu Kỳ Nhạc quả nhiên không phải một người đáng để phó thác trọn đời.
“Thần nữ tham kiến Nam Ninh Vương, vương gia vạn phúc.”
Tạ Thanh Hàm trông thấy Tiêu Kỳ Nhạc bị chặn lời, đáy mắt khẽ lóe lên tia giảo hoạt. Nàng giơ tay áo, hành lễ như nước chảy mây trôi, dịu dàng đoan trang, đúng chuẩn khuê tú thế gia.
Tiêu Kỳ Nhạc vội bước lên đỡ, nở nụ cười dịu dàng:
“Thanh Hàm muội muội, sao còn khách sáo như vậy? Chẳng lẽ muội đang giận Nhạc ca ca không tới phủ thăm muội sao?”
Tạ Thanh Hàm hơi nghiêng người, lùi lại một bước, nép vào bên cạnh Tiêu Kỳ Tị.
“Vương gia và thần nữ vốn chẳng thân quen, tất nhiên không cần tới phủ thăm hỏi. Hơn nữa, thân thể thần nữ hiện tại cũng không có gì đáng ngại.”
Tạ Thanh Hàm là nữ nhi duy nhất của Thái phó, sinh trưởng trong gia tộc trọng học lễ nghi, tính tình đoan chính. Điều nàng ghét nhất chính là loại người ngoài mặt ôn nhã, trong lòng lại đầy giả dối. Tiêu Kỳ Nhạc không chỉ lừa gạt nàng, mà còn tư tình cùng nữ nhi của cô cô nàng — việc này là điều nàng không thể tha thứ.
Trong những ngày tăm tối nhất đời trước, nàng từng thật lòng trao gửi tình cảm cho y. Nhưng còn Từ Kiều thì sao? Nếu đã thích biểu tỷ của nàng, vì cớ gì còn ép cưới nàng?
“Nhị cô nương còn chưa nghị thân, thất đệ nói chuyện cũng nên chừng mực một chút, tránh làm tổn hại thanh danh của nàng.”
Tiêu Kỳ Tị giơ tay nhẹ nhàng, che Tạ Thanh Hàm vào sau lưng, giọng điệu nhàn nhạt mà không mất uy nghiêm.
Nếu phủ Thái phó đã không muốn kết thân cùng Nam Ninh Vương phủ, thì hắn — dù là thân tình hay lễ nghĩa — cũng tuyệt đối sẽ không để Tiêu Kỳ Nhạc tiếp cận nàng thêm lần nào nữa. Trước đây hắn từng do dự, nhưng nay đã hiểu rõ lòng nàng, hắn sẽ không nhường nhịn thêm lần nào.
Gió lạnh bất chợt nổi lên, mây đen kéo đến, không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.
“Ơ, Thanh Hàm tỷ tỷ, Thái tử ca ca, Thất ca ca, sao ba người lại đứng đây trầm mặt thế này?”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên. Tĩnh Nghiên công chúa đội mũ tuyết màu lam nhạt, tung tăng chạy tới, vẻ mặt tò mò.
Tĩnh Nghiên công chúa là cô nhi của tiền triều Nam Tề, được đương kim hoàng hậu thu làm nghĩa nữ, tự mình nuôi nấng bên cạnh. Trong số các hoàng tử, nàng thân thiết nhất với Thái tử và Nam Ninh Vương, nhưng tính tình lại có phần nghịch ngợm, ưa làm ồn.
“Sao muội lại tới đây?” Thấy nàng xuất hiện, chân mày Tiêu Kỳ Tị khẽ chau, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng mang theo sự nghiêm khắc.
“Thái tử ca ca đừng nghiêm như vậy mà~” Tĩnh Nghiên chu môi, co rúm người lại, thè lưỡi trêu chọc. “Muội chỉ là ở trong cung buồn quá nên... lén theo Thất ca ca ra ngoài chơi một chút thôi.”
Tiêu Kỳ Nhạc bước lên, chắn trước người nàng, khẽ chắp tay về phía Tiêu Kỳ Tị, cười nhạt:
“Hoàng huynh, là thần đệ dẫn Tĩnh Nghiên ra ngoài. Nếu có lỗi, xin cứ trách phạt thần đệ.”