Tương truyền, Thái tử khi vừa tròn ba tuổi đã được đưa vào Đông Cung, được chính Thái phó đích thân dạy dỗ. Khi ấy, mười ngày thì có đến tám ngày hắn ở lại phủ Thái phó, bởi vậy mà quen biết Tạ Thanh Hàm từ rất sớm.
Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp tiểu cô nương ấy — dáng vẻ mềm mại, dịu dàng, khiến một người luôn điềm đạm, lạnh nhạt như hắn cũng không khỏi xao động.
Thuở nhỏ, nàng cũng rất thân thiết với hắn, luôn quấn quýt không rời. Khi biết người được chọn làm Thái tử phi chính là nàng, đó có lẽ là ngày hắn vui mừng nhất trong suốt bao năm qua. Nhưng không hiểu vì sao, về sau nàng lại dần đem lòng yêu người khác.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiêu Kỳ Tị vốn trong trẻo như ánh trăng bỗng trở nên thâm trầm, chắp tay nhìn về phía người đang bước tới.
Tiêu Kỳ Nhạc xuất thân từ chiến trường, binh lược giỏi giang, mưu trí hơn người, nhưng ngoài những điều đó ra... hắn thực chẳng thấy y có điểm gì đáng để tiểu cô nương đem lòng mến mộ. Ngay cả vị trí Thái tử phi, nàng cũng chẳng buồn để tâm.
“Thanh Hàm muội muội, muội làm sao vậy? Sao sắc mặt lại tái nhợt thế kia?” Một giọng nói ôn hòa vang lên. Người tới mặc áo choàng lông chồn màu tím trầm quý giá, dung mạo tuấn tú, môi khẽ cong mang theo vài phần ý cười — chính là Nam Ninh Vương, Tiêu Kỳ Nhạc.
Lần đầu tiên gặp lại sau khi trọng sinh, Tạ Thanh Hàm siết chặt lấy tà váy thêu hoa mai. Từ thuở nhỏ, nàng đã quen biết cả Thái tử ca ca lẫn Tiêu Kỳ Nhạc. Khi ấy, nàng rất thích ở bên Thái tử, nhưng càng lớn, khí chất trầm ổn, nghiêm nghị của Thái tử lại khiến người ta cảm thấy khó gần. Cũng vì thế mà nàng dần nghiêng về phía Tiêu Kỳ Nhạc.
Thế nhưng nàng không ngờ, sự lựa chọn năm đó lại khiến cả Tạ gia phải gánh lấy hậu quả — từ phụ thân, gia tộc cho đến bao nhiêu tâm huyết đều bị hủy hoại.
Nàng còn nhớ rõ, sau khi đính hôn kiếp trước, phụ thân từng nói với nàng một câu:
“Tạ gia ta trung thành với triều đình. Là con cháu Tạ thị, càng phải lấy việc phò tá minh quân làm trọng. Con là ái nữ của Thái phó, càng nên làm gương. Nhưng Thái tử điện hạ thật lòng yêu thương con, phụ thân cũng không nỡ ngăn cản. Hy vọng lựa chọn của con hôm nay sẽ không khiến con hối hận.”
Nhưng rồi... nàng thật sự đã hối hận. Vào khoảnh khắc chứng kiến gia tộc sụp đổ, Thái tử thất thế, mọi thứ đều quá muộn.
“Thái tử ca ca...” Hồi ức chợt dừng lại. Tạ Thanh Hàm khẽ cắn môi, đôi mắt long lanh mờ sương nhìn Tiêu Kỳ Tị, muốn nói lại thôi, khiến người nhìn không khỏi xót xa.
Thần sắc Tiêu Kỳ Tị dịu lại, chậm rãi nói:
“Thất đệ hôm nay cũng tới chùa Thanh Tâm? Trước nay nhị cô nương thân thể yếu ớt, nhưng chẳng thấy đệ ghé phủ Thái phó thăm hỏi. Nếu để lão sư biết, e rằng lòng người sẽ lạnh lẽo.”
Thái phó không chỉ là sư phụ vỡ lòng của Tiêu Kỳ Tị, mà còn có thể xem như nửa sư phụ của Tiêu Kỳ Nhạc. Từ sau khi phụ hoàng lên ngôi, đã luôn coi trọng việc tôn kính sư đạo, đó cũng là lý do vì sao bao năm qua, mỗi lần gặp Thái phó, Tiêu Kỳ Tị đều đích thân vấn an.
Dĩ nhiên, sự tôn kính ấy... còn mang một tầng ý nghĩa khác.