Ba giờ sáng tĩnh mịch, tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm yên tĩnh trong căn nhà tồi tàn, âm thanh đánh thức Mộ Y khỏi giấc ngủ say. Cái âm thanh chói tai ấy dường như đã khắc sâu vào tiềm thức cô, khơi dậy một nỗi khó chịu âm ỉ.
Với vẻ mặt nhăn nhó, Mộ Y vươn tay mò mẫm chiếc điện thoại dưới sàn, cất giọng nói khàn đặc, mang theo chút bực bội còn sót lại của cơn ngái ngủ: "Tôi nghe."
Tiếng Vũ Bình rít lên đầy giận dữ, âm thanh chói lói như muốn xuyên thủng màng nhĩ: "Mộ Y, cô còn ngủ được sao? Thị trấn Giang Hạ xảy ra án mạng rồi! Mau lết xác đến đây ngay lập tức cho tôi!"
Mộ Y chẳng buồn đáp lời, lạnh lùng dập máy. Cô lầm bầm một mình: "Không gọi, tôi chẳng ngủ."
Nói rồi, Mộ Y lững thững bước xuống giường, tiến vào phòng vệ sinh. Mọi thứ diễn ra nhanh gọn, thuần thục như một thói quen đã được lập trình sẵn. Đôi giày tác chiến màu đen được xỏ vào chân, cô lao ra khỏi nhà, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, hướng thẳng về phía cục cảnh sát.
Mộ Y vừa chạy, vừa nghiến răng chửi rủa, giọng điệu đầy vẻ bực dọc: "Mẹ kiếp, sao ban ngày tôi rảnh rỗi thì không gϊếŧ người đi, cứ đợi đến nửa đêm bà đây vừa chợp mắt là lại gây án! Bọn khốn chết tiệt đó."
Đến trước cổng cục cảnh sát, Mộ Y khom người thở dốc, l*иg ngực phập phồng như vừa trải qua một cuộc đua marathon. Một lát sau, cô lại thản nhiên bước vào, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Vũ Bình nhìn thấy cô, cơn giận dữ tích tụ bấy lâu bùng nổ, giọng điệu ai oán xen lẫn trách móc: "Mẹ nó! Sao giờ này cô mới đến hả? Cả đội cùng Nhạc pháp y đều đang đợi cô đấy!"
Mộ Y vừa đặt chân vào phòng, đã thấy một đám người tụ tập đầy đủ, bao gồm cả những gương mặt còn non choẹt. Chưa kịp mở lời giải thích hay xin lỗi, cô đã phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Vũ Bình.
Mộ Y đứng thẳng người hướng mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Vũ Bình, cất giọng phản bác: "Con mẹ nó, anh giỏi thì đi bảo bọn chúng gϊếŧ người vào ban ngày đi! Hơn nữa, thay vì phí thời gian đứng đây đợi cái người mà anh cho là vô dụng, luôn cản trở công tác điều tra thì anh dùng khoảng thời gian đó mà chạy đến hiện trường, chẳng phải có ích hơn sao!"
"Hay là anh đang cố tình thể hiện cho Nhạc pháp y thấy anh là một phó đội trưởng gương mẫu, luôn nghĩ đến đồng đội?" Mộ Y chỉ tay về phía Nhạc Tịnh Hi, nói tiếp: "Còn cô ấy, tôi thuê cô ấy đứng đây để đợi tôi sao? Hay cô ấy ra lệnh cho các người phải chờ tôi, để tôi cảm thấy tội lỗi khi đã để các người phải chờ đợi?"
Nói rồi, cô tiến đến trước mặt Vũ Bình, không chút khách khí túm lấy cổ áo anh ta, kéo xuống sát mặt mình, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự đe dọa ghê rợn: "Anh có tin, tôi có thể khiến anh từ một người bình thường trở thành một kẻ tâm thần không? Tôi khuyên anh tốt nhất nên giữ thái độ hòa nhã, để không khí trong đội không trở nên căng thẳng."
"Tôi biết, sau khi tôi đi, anh đã nói những gì về tôi với Nhạc pháp y. Đồng nghiệp với nhau, tôi không chấp nhặt chuyện cái miệng của anh không được sạch sẽ, nhưng nếu anh cứ vô cớ mắng chửi tôi, thì đừng hỏi tại sao nước biển lại mặn."
Mộ Y nói, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt ánh lên vẻ âm lãnh: "Đừng vô ý chạm vào giới hạn của người khác. Làm việc lâu năm như vậy rồi mà đến tư chất tâm lý giữ bình tĩnh trước những việc nhỏ nhặt hay tâm lý ứng biến tình huống bất ngờ còn không có, anh nghĩ anh sẽ làm được gì trước những kẻ tội phạm mang tâm lý biếи ŧɦái giỏi thao túng ngoài kia?"
Mọi người xung quanh đều cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không khỏi rùng mình trước những lời nói đầy ẩn ý của cô. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến thái độ lạnh lùng đến đáng sợ của Mộ Y.
Nhạc Tịnh Hi đứng gần đó, không bỏ sót một chữ nào trong cuộc đối thoại căng thẳng. Không phải vì tò mò rồi cố ý lắng nghe, mà chỉ đơn giản vì khoảng cách giữa cô và hai người kia quá gần.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô đều tập trung vào Mộ Y, sau khi nghe xong những lời lẽ sắc bén ấy, trên khuôn mặt xinh đẹp của Nhạc Tịnh Hi không hề lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Nhưng nếu quan sát kỹ, người ta có thể nhận thấy một chút ý cười thoáng qua trong đôi mắt tĩnh lặng của cô.
"Được rồi, dừng lại đi. Trễ mười phút rồi, đi thôi." Đội trưởng thở dài, đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Vũ Bình, sau khi nghe những lời lẽ đanh thép của Mộ Y, hoàn toàn im lặng, không nói một lời. Anh ta vẫn chưa thể tiêu hóa hết những gì vừa nghe, trong lòng vẫn còn ấm ức vì bị Mộ Y hạ bệ một cách không thương tiếc.
Hai chiếc xe cảnh sát hú còi xé gió lao đi trong đêm. Mộ Y cùng Nhạc Tịnh Hi và Tô Vũ ngồi chung một xe, những người còn lại đi xe phía sau.
Trên đường đến hiện trường, Mộ Y tranh thủ chợp mắt dưỡng thần, khuôn mặt cô tĩnh lặng như mặt hồ thu. Nhạc Tịnh Hi ngồi bên cạnh, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang Mộ Y, vẻ mặt cô đầy suy tư mỗi khi nhìn Mộ Y.
Sau mười phút phóng nhanh với tốc độ vượt quá quy định, chiếc xe cuối cùng dừng lại bên bờ một con sông tối tăm. Dưới bờ dốc, một thi thể đàn ông nằm bất động, hình dáng méo mó dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Cả bảy người bước xuống, riêng Mộ Y chậm rãi lấy ra gói thuốc lá, châm một điếu, cẩn thận cất gói thuốc vào túi áo khoác. Từ túi quần, Mộ Y rút ra đôi găng tay màu đen quen thuộc, ngậm điếu thuốc trong miệng, cô từ từ đeo găng tay vào.
Mọi người thấy cô không xuống, khẽ ngước nhìn, nhưng rồi cũng nhanh chóng quay đi, mặc kệ cô. Đây là cảnh tượng họ đã chứng kiến không ít lần. Bình thường, Vũ Bình sẽ không ngần ngại mà quát tháo, mắng nhiếc cô, nhưng sau sự việc vừa rồi, anh ta đã biết điều mà giữ im lặng. Chỉ riêng Nhạc Tịnh Hi, đôi mắt cô vẫn không rời khỏi Mộ Y, chăm chú quan sát từng động tác của Mộ Y.
Thái độ dửng dưng, thờ ơ với mọi thứ xung quanh của Mộ Y đối lập hoàn toàn với sự chuyên nghiệp trong hành động của cô. Khi nảy, Mộ Y đứng ngoài cửa thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên người Mộ Y, Nhạc Tịnh Hi vốn đã nhận ra.
Việc hút thuốc có lẽ là thói quen hoặc một cách để Mộ Y giữ cho bản thân tỉnh táo. Nhưng việc cô luôn mang theo đôi găng tay màu đen riêng biệt, khác hẳn với những đôi găng tay trắng thông thường mà cảnh sát hay dùng, là điều mà Nhạc Tịnh Hi vẫn chưa thể lý giải mà cô cũng không muốn lý giải tiểu tiết đó.
Mộ Y thoáng thấy ánh mắt của Nhạc pháp y chăm chăm hướng về mình, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa không chút giả tạo, nhưng không vạch trần sự tò mò của đối phương.
Dập tắt điếu thuốc, Mộ Y thong thả đi xuống bờ sông, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua thi thể nạn nhân.
Theo vết thương dài ngoằng, rạch từ đỉnh đầu xuống tận hạ bộ, Mộ Y có thể lờ mờ đoán ra hai loại nhân cách khác nhau ẩn sâu trong tâm trí kẻ sát nhân.
Nhạc Tịnh Hi ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể, mở hộp dụng cụ pháp y, cẩn thận banh miệng nạn nhân ra. Bên trong khoang miệng không chứa đầy cát như Vũ Bình nhận định, mà chỉ có một ít cát trắng lẫn trong chất dịch.
Cô dùng một chiếc thìa nhỏ lấy một mẫu đất trong miệng nạn nhân, bỏ vào túi đựng mẫu vật rồi đưa cho Khuyết Hạ. Cố Anh vẫn đang tập trung ghi lại toàn bộ quá trình khám nghiệm tử thi bằng chiếc máy quay chuyên dụng.
Mộ Y cũng ngồi xuống, động tác dứt khoát kéo khóa quần nạn nhân xuống. Chiếc qυầи ɭóŧ bên trong nhanh chóng lộ ra, trước ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh. Khuôn mặt cô vẫn thờ ơ, đôi mắt lạnh lùng chăm chú nhìn vào chính giữa chiếc quần. Ngay cả Nhạc Tịnh Hi cũng không khỏi khựng lại một nhịp, sau đó mới lại thản nhiên quan sát.
Trong đầu Mộ Y hiện lên những suy đoán, dươиɠ ѵậŧ của nạn nhân đã bị cắt bỏ, nhưng tinh hoàn vẫn còn nguyên vẹn. Trong miệng nạn nhân có dấu vết sùi bọt mép, trong khoang miệng chỉ có một ít cát trắng.
Mặt đất trên bờ sông có dấu vết lôi kéo rõ ràng, cho thấy hiện trường gây án không phải ở đây. Xem ra hung thủ đã phải tốn khá nhiều sức lực để thực hiện hành vi tàn ác này.
Mộ Y đứng dậy, chậm rãi đi quanh hiện trường, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhất.
Những người còn lại đều nhận được lệnh của Vũ Bình, tỏa ra xung quanh để tìm kiếm vật chứng. Riêng Cố Anh và Khuyết Hạ phải đối diện trực tiếp với thi thể, phụ giúp Nhạc Tịnh Hi lấy mẫu vật.
Cả hai không khỏi đổ mồ hôi lạnh, cảm giác sợ hãi rùng rợn dâng lên trong lòng khi nhìn vào cái xác không hồn. Dù vậy, họ vẫn cố gắng tỏ ra chuyên nghiệp, im lặng thực hiện nhiệm vụ được giao.
Nhạc Tịnh Hi tiếp tục thu thập các mẫu vật cần thiết, cô dùng nhíp gắp một sợi tóc dính trên áo nạn nhân, quan sát rồi cho vào túi đựng, cẩn thận gắp lên một mẫu máu đã đông lại trên ngón tay của nạn nhân rồi cho vào túi đựng.
Nhạc Tịnh Hi quay sang nhìn hai sinh viên thực tập, lạnh nhạt nói: "Còn lại chắc hai người biết phải làm gì rồi đúng không?"
Cả hai đồng loạt gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Trước khi rời đi, Nhạc Tịnh Hi quay đầu lại dặn dò: "Hai người đem hết các mẫu vật về giám định trước. Tra luôn danh tính nạn nhân."
Trong khi đó, Mộ Y vẫn đang tập trung tìm kiếm dươиɠ ѵậŧ bị cắt của nạn nhân.
Giọng Nhạc Tịnh Hi đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộ Y: "Cô đang tìm dươиɠ ѵậŧ sao?"
Mộ Y ngẩng đầu lên nhìn Nhạc Tịnh Hi, hờ hững đáp: "Đúng vậy."
"Tại sao cô lại nghĩ dươиɠ ѵậŧ vẫn còn ở hiện trường?"
"Nếu hung thủ đã cắt bỏ rồi thì sẽ phải mang về nhà xem như chiến lợi phẩm của mình chứ? Cũng có thể đã cắt bỏ tại nhà. Tâm lý của kẻ biếи ŧɦái thường là như vậy, đúng không?"
Nhạc Tịnh Hi dò hỏi, ánh mắt chú tâm quan sát phản ứng của Mộ Y. Dựa vào vết cắt và hướng máu, cô đại khái đoán được dươиɠ ѵậŧ đang ở đây, nhưng cô muốn thử xem khả năng suy luận của Mộ Y đến đâu, nên cố tình giả vờ không biết.
Mộ Y biết rõ Nhạc Tịnh Hi cố tình hỏi như vậy nên liền nhếch mép cười nhạt, ánh mắt hờ hững nhìn Nhạc Tịnh Hi: "Tôi có nghĩ là dươиɠ ѵậŧ vẫn còn ở đây sao, Nhạc pháp y? Tôi đây là đang gϊếŧ thời gian thôi. Nếu không làm vậy, cái tên phó đội trưởng phiền phức kia sẽ lại tìm đến và kiếm chuyện với tôi."
Nói rồi, Mộ Y nở một nụ cười đầy ẩn ý với Nhạc Tịnh Hi.
Khuôn mặt xinh đẹp của Nhạc Tịnh Hi thoáng chút khó chịu sau câu trả lời đầy hàm ý của Mộ Y. Trong lòng cô thầm nghĩ, có cơ hội nhất định phải chỉnh đốn lại thái độ không coi ai ra gì của người này.
Mọi người xung quanh hiện trường đều không khỏi ngạc nhiên và lo lắng khi chứng kiến thái độ cợt nhả của Mộ Y đối với Nhạc Tịnh Hi, một người mới đến nhưng đã thể hiện được sự chuyên nghiệp đáng nể.