Giang Hải những ngày hè nóng bức như đổ lửa, mới tám giờ sáng mà hơi nóng đã hầm hập phả vào mặt.
Ba bóng dáng cảnh sát trẻ tuổi, Vũ Bình, Tô Vũ, Tạ Nhan, vừa bước xuống khỏi chiếc xe công vụ đã vội vã rảo bước về phía phòng học NT12, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên giữa hành lang tĩnh lặng.
Trong phòng, vị giảng viên vẫn say sưa truyền đạt kiến thức, bỗng chợt khựng lại bởi tiếng gõ cửa bất ngờ. Cánh cửa mở ra, ba gương mặt cảnh sát trẻ tuổi hiện ra trước mắt.
Vũ Bình, với vẻ mặt nghiêm nghị của một đội phó, đội điều tra hình sự, cất giọng: "Xin lỗi đã làm phiền! Tôi là Vũ Bình từ cục cảnh sát thành phố Giang Hải, cần mời người tên Ninh Phong đi theo chúng tôi, mong cô hợp tác."
"Cậu ấy... đã xảy ra chuyện gì sao, anh cảnh sát?" Vị giảng viên tò mò hỏi.
"Vấn đề này chưa phải lúc tiết lộ, xin phép."
Vũ Bình đáp gọn rồi nghiêng người bước vào lớp, hai đồng đội theo sát phía sau.
Không khí náo nhiệt tức thì lan tỏa khắp giảng đường khi sinh viên biết rằng tiết học đã tạm dừng. Ở cuối phòng, một dáng người đang gật gà ngủ. Cả ba cảnh sát dừng lại trước mặt cậu ta.
"Ninh Phong." Vũ Bình gõ nhẹ lên bàn, nghiêm nghị nói: "Cảnh sát nghi ngờ cậu có liên quan đến các vụ trộm linh kiện xe hơi, mời cậu theo chúng tôi về đồn để hợp tác điều tra."
Ninh Phong giật mình ngẩng đầu, cơn bực bội vì bị đánh thức còn chưa kịp trào ra đã nghẹn lại khi thấy ba bộ đồng phục cảnh sát trước mặt.
Trong lòng cậu ta dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chắc chắn là con điên đó đã báo án! Mẹ kiếp, nếu tao mà gặp lại mày... Ý nghĩ độc ác thoáng qua trong đầu cậu ta. Thôi thì cứ phối hợp ra khỏi đây đã rồi tính sau.
Cậu ta cố giấu đi nỗi lo lắng dưới vô vàn ánh mắt tò mò của những người xung quanh, đáp gọn: "Được."
Tô Vũ và Tạ Nhan nhanh chóng áp giải Ninh Phong ra ngoài, Vũ Bình đi theo sau.
Đến cửa ra vào, cả ba viên cảnh sát chào vị giảng viên rồi cùng nhau trở về cục.
Trong khi đó đồng nghiệp đang bận rộn, ở một góc khác của cục cảnh sát, Mộ Y đang ngồi vắt chân lên bàn, ngón tay thoăn thoắt lướt trên màn hình điện thoại đang hiển thị trò chơi xếp hình. Vẻ mặt cô thờ ơ, dường như chẳng có điều gì có thể lay động được sự chú ý của cô, ngoại trừ những mệnh lệnh trực tiếp từ cấp trên.
Đồng nghiệp nhìn cô, lắc đầu ngao ngán. Mọi người trong cục dường như đã mặc định cô là một kẻ bất tài, vô dụng. Theo thời gian, bọn họ cũng không còn tỏ ra thái độ khó chịu trước mặt Mộ Y, nhưng sau lưng vẫn sẽ có vô vàn câu chuyện không hay được thêu dệt.
Một lần tình cờ đến phòng hồ sơ, Mộ Y đã nghe được những lời bàn tán không mấy tốt đẹp về mình, nhưng cô chỉ khẽ nhếch mép, phớt lờ đi. Bọn họ quay lưng lại với cô nên không hề hay biết những lời lẽ xấu xí của họ đã lọt vào tai cô.
Ba người Vũ Bình vừa trở về, thấy bóng dáng Mộ Y cũng chỉ khẽ lắc đầu rồi lướt qua.
Ngón tay cô vẫn tiếp tục di chuyển trên màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt lại bỗng chợt dõi theo người vừa bị áp giải vào.
"Nè! Trộm vặt."
Cả ba người và những người xung quanh đồng loạt hướng vẻ mặt tò mò về phía cô. Đặc biệt là Ninh Phong, vẻ mặt cậu ta khi nhìn thấy Mộ Y lập tức trở nên dữ tợn.
"Cô... con mẹ nó... cô là cảnh sát!"
Mộ Y chậm rãi đứng dậy, dáng vẻ bình thản như một vại nước tĩnh lặng, từng bước tiến đến trước mặt Ninh Phong.
"Trong lòng có phải đang rất muốn gϊếŧ chết tôi đúng không?"
Ninh Phong căm phẫn nhìn xuống vẻ mặt bình thản của Mộ Y, tức giận nói: "Đúng vậy! Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ tìm đến cô! Nhớ trốn cho kỹ vào!"
"Vậy sao?" Mộ Y nhún vai, nhàn nhạt xoay người, trước khi bước ra ngoài, cô không quên quay đầu cười nói: "Tôi rất mong chờ đó."
Vũ Bình nãy giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta thúc giục: "Đưa cậu ta đến phòng thẩm vấn nhanh lên!"
Tô Vũ và Tạ Nhan đồng thanh đáp: "Rõ!"
------
Mộ Y đến máy bán nước tự động, mua một lon cà phê rồi tìm đến gốc cây cổ thụ trong sân, khoanh tay dựa lưng vào thân cây, nhàn nhã nhấp từng ngụm.
Bóng cây râm mát che đi thân hình nhỏ bé đang mang một vẻ chán đời, đôi mắt cô lơ đãng quan sát dòng người qua lại đang cố gắng chống chọi với cái nóng gay gắt của mùa hè.
Vậy mà đã hai năm trôi qua kể từ ngày cô đặt chân vào cục cảnh sát này. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bao nhiêu vụ án lớn nhỏ cô đều đã tham gia, lương tháng vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản, nhưng cục cảnh sát chẳng hề có dấu hiệu tăng tiến.
Vấn đề nằm ở đâu? Có lẽ là ở bộ phận pháp y của cục cảnh sát, thiếu vắng một người thực sự có năng lực. Nếu có một pháp y giỏi, biết đâu cơ hội tăng lương của cô sẽ đến, nhưng có lẽ đó chỉ là một viễn cảnh xa vời, chỉ tồn tại trong những suy nghĩ vu vơ của cô.
Khẽ liếc mắt về phía thùng rác cách đó khoảng năm mét, Mộ Y canh góc, chuẩn xác ném lon cà phê đã cạn vào bên trong, một nụ cười hài lòng thoáng nở trên môi, cô quay lưng trở về cục.
Cùng thời điểm đó, bên trong phòng thẩm vấn đang diễn ra một cuộc đối thoại căng thẳng.
Vũ Bình nghiêm nghị truy vấn: "Tôi hỏi cậu, tại sao cậu lại trộm cắp linh kiện xe hơi? Thành thật khai báo sẽ được xem xét giảm nhẹ tội, nếu không thì đừng hối hận."
Ninh Phong sợ hãi lắp bắp: "Tôi... tôi không có tiền sinh hoạt nên mới làm vậy... Đây đều là lời nói thật lòng, anh cảnh sát... anh có thể giảm nhẹ tội cho tôi không?"
Dáng vẻ uy nghiêm, Vũ Bình đặt hai tay đặt trước quyển sổ, lạnh lùng nhìn Ninh Phong hỏi: "Tại sao cậu lại quen biết với Mộ Y, người mà lúc nãy cậu đã nói chuyện?"
Đây là điều khiến Vũ Bình vô cùng thắc mắc, anh ta không thể tin một người vô dụng như Mộ Y lại có thể biết được Ninh Phong là kẻ trộm.
Ninh Phong run rẩy kể lại: "Lúc đó... tôi đang bẻ khóa xe thì không biết cô ta từ đâu xuất hiện ngay sau lưng. Tôi hoảng quá bỏ chạy, chạy vào một con hẻm... nhưng không ngờ đó lại là hẻm cụt. Tưởng đã thoát được rồi, ai ngờ cô ta bất ngờ nhảy xuống từ trên tường thành... Trong lúc nói chuyện, cô ta luôn tỏ vẻ hờ hững, nhưng lại rất quan tâm đến lý do tại sao tôi lại làm vậy... Nhưng... nhưng tôi không nói... chỉ cầu xin cô ta tha cho tôi... Sau đó, cô ta đã lấy chứng minh thư của tôi rồi thả tôi đi."
Thật vậy sao. Vũ Bình lạnh lùng nhìn cậu ta nói: "Tạm thời cậu sẽ bị tạm giam. Nếu muốn cậu có thể mời luật sư."
Ninh Phong đứng bật dậy, nước mắt lưng tròng hỏi: "Anh cảnh sát... tôi... sẽ phải ngồi tù sao?"
Vũ Bình quay lưng về phía Ninh Phong, thản nhiên nói: "Chuyện này hãy đợi tòa án phán quyết."
Vũ Bình liếc mắt đến phía tấm kính một chiều, phía sau đó, Tô Vũ, Tạ Nhan và đội trưởng đang chăm chú theo dõi cuộc thẩm vấn.
Tạ Nhan và Tô Vũ hiểu ý, cả hai cùng nhau bước vào dẫn Ninh Phong đến phòng tạm giam thuộc đội điều tra số ba, chuyên xử lý các vụ án trộm cắp.
Đội trưởng nhìn Vũ Bình nói: "Vụ việc này hãy giao lại cho đội điều tra số ba."
Vũ Bình đứng nghiêm đáp: "Rõ."
Cả hai người cùng nhau trở ra phòng làm việc. Vừa bước vào, họ đã thấy Mộ Y đang nhàn nhã nhắm mắt, chân còn gác lên bàn. Đội trưởng chẳng buồn để ý đến cô, mặc kệ cô muốn làm gì làm, đội trưởng đi thẳng đến bàn làm việc, ngồi xuống xem xét hồ sơ.
Tuy rằng ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng ông vẫn muốn để Vũ Bình dạy dỗ Mộ Y một trận.
Vũ Bình không kiềm được cơn giận, anh ta tiến tới hất mạnh chân Mộ Y xuống, tức giận quát: "Cô xem đây là nhà của mình sao? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi! Cục cảnh sát không phá được án đều là do những người không có năng lực như cô đó! Đã không có năng lực lại còn không có chí cầu tiến, suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ!"
Mộ Y đang lim dim dưỡng thần thì bị hành động cùng tiếng hét của Vũ Bình làm cho tỉnh giấc, cô chậm rãi mở mắt, che miệng ngáp một hơi dài rồi lạnh nhạt nhìn Vũ Bình: "Vậy anh nói tôi nghe xem, người có chí cầu tiến như anh, tại sao suốt thời gian qua vẫn không phá được vụ án nào?"
Khuôn mặt Vũ Bình đỏ bừng vì giận dữ, anh ta chỉ tay vào Mộ Y, lạnh giọng quát: "Là do trong đội có cô đấy Mộ Y."
Mộ Y khẽ nhếch mép, thản nhiên nói: "Anh đã làm cảnh sát lâu năm như vậy rồi mà chỉ vì một nhân vật nhỏ bé, có cũng được không có cũng chẳng sao như tôi, mà anh đã bị xao nhãng, ảnh hưởng đến chất lượng công việc... cụ thể là việc điều tra."
Mộ Y đứng dậy, tiến đến gần Vũ Bình, ngước nhìn anh ta với vẻ mặt bình tĩnh đến lạnh lùng: "Anh nói tôi nghe xem, vấn đề là do tôi hay do anh, hay do những người còn lại trong đội điều tra không đủ năng lực để đảm nhiệm công việc này?"
"Nói tôi nghe xem! Suốt thời gian tôi chưa đến cục cảnh sát này, người có chí cầu tiến, thái độ tốt cũng như có năng lực như anh đây đã giải quyết được bao nhiêu vụ án? Và trong số đó có bao nhiêu vụ án phù hợp với chức trách của anh?"
Mộ Y vừa lau vết bụi xám trước ngực Vũ Bình vừa nói: "Nào, nói đi, nói tôi nghe xem."
Vũ Bình tức giận lảng tránh, vừa quay về bàn làm việc của mình vừa nói: "Tôi không hiểu sao người như cô vẫn có thể thi đỗ vào trường cảnh sát!"
Mộ Y nhạt nhẽo mỉm cười, cô không muốn đôi co nên im lặng quay người trở về bàn làm việc của mình.
Tạ Nhạn và Tô Vũ vừa bước vào cục, cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, cả hai im lặng đi về chỗ của mình.
Cả hai người tuy rằng đã làm việc trước Mộ Y một năm, nhưng chưa từng dám cãi lời cấp trên hay có thái độ hời hợt với công việc như cô.
"Toàn đội tập trung nghe lệnh!" Đội trưởng bất ngờ ra lệnh.
Cả bốn người nghe xong lập tức đứng dậy, nghiêm chỉnh nhận lệnh.
"Cấp trên có lệnh, bây giờ phải ra sân bay đón một nhân vật đến từ thành phố Tây Hải. Lập tức chuẩn bị đi đón người."
"Rõ, thưa đội trưởng." Cả đội đồng thanh nói.