Chương 1

Thành phố Giang Hải nổi tiếng với những vụ án bí ẩn chẳng ai hay. Lạ lùng thay khi đây lại là nơi tụ hội của những con người mà người ta bảo là vô năng.

Thành phố này rất nổi tiếng với một câu nói do chính những nạn nhân và người thân nạn nhân đặt.

"Khi bóng tối nuốt dần ánh sáng, lòng người cũng nhuốm màu đen kịt."

Hiện tại đã là nửa đêm, cả thành phố đang say giấc nồng, chẳng ai hay biết trên con đường tối om chỉ le lói vài vệt sáng yếu ớt của mặt trăng, có một bóng hình con gái đang thoăn thoắt di chuyển.

Bộ đồ đen từ đầu đến chân, áo thun đen, quần túi hộp màu đen, đôi giày tác chiến màu đen, ôm sát lấy thân hình cô, mái tóc dài ngang vai cột hờ hững, không ngừng lay động theo từng nhịp chân.

Thân ảnh cô nhẹ nhàng như một cơn gió khi lướt trên nóc những chiếc ô tô đậu san sát trong bãi xe, gần khu chung cư cao cấp.

Thân thủ nhanh nhẹn, cô tận dụng đà bật nhảy một cú lộn người điêu luyện qua bức tường cao sừng sững, cô tiếp đất rất nhẹ nhàng, ngoài vài vệt bụi bám trên quần áo, hoàn toàn không hề hấn gì.

"Bạch bạch bạch." Cô khom người, phủi phủi lớp bụi đất trên ống quần.

"Bò lại đây nói cho tôi nghe lý do tại sao cậu lại đi trộm cắp? Cô nhìn về phía tên trộm đang run rẩy dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo: "Nào, bò đến đây."

Tên trộm đó là một cậu sinh viên năm nhất của Đại học Giang Anh, nơi tập trung con cái của những gia đình quyền quý, danh gia vọng tộc.

Cậu ta sinh ra trong một gia đình bình thường, học lực cũng chẳng mấy nổi trội, nhưng chỉ vì cái sĩ diện hảo huyền, cậu ta đã nhẫn tâm bán đi đứa em gái của mình cho một gia đình giàu có.

Nhờ đó mà cậu ta có được tấm vé vào cánh cổng Đại học Giang Anh, nhưng sự bất cẩn đã khiến cậu ta không đọc kỹ hợp đồng. Bảng hợp đồng chỉ bao gồm việc chi trả học phí trong suốt những năm học. Ngoài ra, không có bất kỳ khoản hỗ trợ nào khác.

Cái tính sĩ diện hảo huyền lại trỗi dậy mạnh mẽ, cậu ta không muốn bạn bè biết được sự thật về gia cảnh của mình. Vào mỗi đêm khuya thanh vắng, cậu ta luôn mò đến các bãi đậu xe, lén lút tháo trộm linh kiện ô tô, mang đi bán kiếm tiền.

Đêm nay cũng không ngoại lệ, nhưng chỉ có một điều nằm ngoài dự tính của cậu ta, chính là sự xuất hiện bất ngờ của Mộ Y.

Trên đường trở về nhà sau khi tan tầm muộn, Mộ Y vô tình bắt gặp một tên trộm đang cạy gương chiếu hậu của một chiếc siêu xe, ngay lập tức sự thờ ơ vốn có của cô bỗng dưng tan biến.

Dạo gần đây những vụ trộm vặt liên tục xảy ra, người báo án toàn là những kẻ lắm tiền nhiều của. Điều này khiến cấp trên của cô không ngừng thúc giục, gây ra không ít phiền toái cho Mộ Y.

Tên trộm đã sợ hãi đến mức chân tay rụng rời, không còn chút sức lực nào để đứng vững, nhưng cái sĩ diện vẫn cố níu kéo cậu ta. Cậu ta gồng mình đứng thẳng, cố tỏ ra vẻ mặt hung hăng.

"Cô... cô đừng có mà nhiều chuyện! Tôi cho cô ba giây, nếu không biến đi, đừng trách tôi!"

Đêm nay trăng thanh gió mát, Mộ Y ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh, cô dường như chẳng mảy may để tâm đến thái độ hung hăng và những lời lẽ đe dọa của tên trộm.

Vẻ mặt Mộ Y vẫn hờ hững, cô vẫn mải mê ngắm nhìn vầng trăng bạc, nhưng từ sau lưng, cô rút ra một khẩu súng lục đen bóng, nhắm thẳng vào cậu ta: "Tôi cho cậu ba giây để bò đến đây."

Ban đầu thấy Mộ Y là phụ nữ, tên trộm còn cố gắng tỏ ra không sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy khẩu súng lạnh lẽo trên tay cô, chút bản lĩnh ít ỏi ban nãy cũng tan biến như bọt biển. Cậu ta ngoan ngoãn nhích người qua.

Mộ Y liếc mắt nhìn cậu ta, tay thu súng về giấu sau lưng: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Không phân biệt được bò và đi sao?"

Lòng tên trộm oán hận Mộ Y thấu xương, nhưng cậu ta vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống, chậm rãi bò qua trước mặt cô.

Mộ Y đút hai tay vào túi chiếc áo khoác jean đen, cô nhìn xuống kẻ đang quỳ rạp như một con thú bốn chân trước mặt, không chút cảm xúc cất lời: "Nói tôi nghe xem lý do là gì? Tại sao?"

Hàm răng run rẩy, cậu ta căm phẫn nhìn mặt đất, cầu xin: "Cô... cô tha cho tôi lần này, lần sau... không... không bao giờ có lần sau... tôi hứa... được không?"

Mộ Y ngồi xổm xuống, thò tay vào túi áo khoác của cậu ta, lấy ra một chiếc ví da màu nâu, cô cầm chứng minh thư của cậu ta lên, xem xét kỹ lưỡng cả hai mặt, cất vào túi áo khoác của mình.

"Cút đi."

Chiếc ví tiền bị Mộ Y thẳng tay vứt xuống đất, cô quay người bước đến bức tường, cô đặt hai tay lên bệ tường, dùng sức bật nhảy lên trên.

Tên trộm bên này cũng đã đứng dậy, nhưng cậu ta chỉ đứng im như trời trồng nhìn theo bóng dáng cô, không dám đuổi theo.

Vừa nãy khi Mộ Y đến gần, cái áp lực vô hình tỏa ra từ người cô đã khiến cậu ta rùng mình. Cậu ta không biết cô là ai, nhưng linh cảm mách bảo cậu ta rằng cô có một thân phận đặc biệt, tốt nhất là không nên đυ.ng vào.

"Mẹ nó, đúng là xui xẻo! Ngày mai lại phải đi làm lại cái chứng minh thư khác, phiền phức thật!" Cậu ta đá vào một hòn đá nhỏ dưới chân, tức giận lầm bầm.

Mộ Y chẳng có thân phận đặc biệt nào cả, chỉ là khi cô nghiêm túc, một thứ áp lực vô hình tự khắc bao trùm lấy cô, gương mặt cũng trở nên lạnh lẽo hơn vài phần. Ngoại trừ người thấy được sự nghiêm túc của cô thì chẳng ai có thể biết, bản thân cô chẳng hề hay biết, cô cũng chẳng bao giờ để tâm đến.

Mộ Y không trở về căn nhà tồi tàn của mình mà rẽ thẳng đến cửa hàng tiện lợi gần đó, cô mua vài món đồ ăn nhanh, thanh toán rồi mới trở về nhà.

Lúc này đã hơn ba giờ sáng, Mộ Y tra chiếc chìa khóa vào ổ khóa đã bị han gỉ, cánh cửa gỗ ọp ẹp được cô đẩy vào bên trong.

Bên trong căn nhà dán đầy những tờ báo cũ kỹ, lớp sơn dưới chân tường đã bị bong tróc, lộ rõ lớp xi măng màu xám bên trong.

Căn nhà đơn giản đến mức chẳng có nổi một phòng riêng. Ngay cạnh cửa ra vào là một gian bếp nhỏ xíu, đối diện là phòng vệ sinh chật hẹp. Bên cạnh là một chiếc tủ quần áo màu gỗ đã cũ, sát bên tủ là chiếc giường đơn sơ, vừa đủ cho một người nằm. Đối diện giường là một chiếc bàn làm việc, nhưng trên mặt bàn, ngoài chiếc máy tính xách tay và con chuột đã bạc màu thì chẳng có gì khác.

Căn nhà này được cô mua bằng số tiền ít ỏi mà ba mẹ để lại trước khi qua đời. Khi cô lên đại học, ba mẹ cô không may gặp phải tai nạn giao thông và ra đi mãi mãi.

Số tiền tiết kiệm của họ được giao lại cho cô, căn nhà thuê ở dưới quê cũng đã được cô trả lại.

Sau nỗi đau mất mát quá lớn, cô đã cố gắng vực dậy tinh thần, tiếp tục hoàn thành ước nguyện theo đuổi con đường đại học mà ba mẹ cô mong muốn.

Mộ Y mua lại căn nhà tồi tàn này với một cái giá rẻ mạt. Số tiền còn lại, cô dùng để đóng học phí và trang trải cuộc sống.

Đặt gói đồ ăn lên kệ bếp, cô mở cánh cửa tủ lạnh cũ kỹ, lấy ra một chai nước khoáng, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, ném vỏ chai rỗng vào sọt rác dưới bếp, cô đi đến tủ quần áo.

Mở cửa tủ, bên trong toàn là áo thun đen trơn, những chiếc quần tây đen, quần jean ống rộng đen, quần túi hộp đen, vài chiếc áo khoác sơ mi caro đen dành cho những ngày hè oi ả. Cô đưa tay lấy ra một chiếc áo thun đen đơn giản và một chiếc quần jean đen đã sờn.

Bước vào phòng vệ sinh, bên trong chỉ là những vật dụng tối giản, Mộ Y đánh răng rửa mặt rồi cởi bỏ bộ đồ đen đã bám đầy bụi đất. Làn da trắng nhợt nhạt lập tức hiện ra, cùng với đó là vô số những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt từ trước ra sau lưng, vết sẹo lớn nhất là một đường dài cắt xéo ngang lưng, bắt đầu từ trên vai và kéo dài xuống gần rốn. Tất cả đều là vết tích trên con đường trưởng thành.

Cô đứng thẳng dưới vòi sen, mở nước, dòng nước lạnh lẽo tức khắc trút xuống cơ thể, trút bỏ đi mọi mệt mỏi của một ngày dài.

Tắm xong cũng đã hơn nửa tiếng trôi qua, Mộ Y bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi đến bên giường cầm điện thoại lên xem giờ, tính toán trong đầu chỉ còn khoảng ba tiếng để nghỉ ngơi, cô cắm sạc điện thoại, đặt hờ hững dưới sàn nhà rồi nằm xuống giường.

Bình thường khi thức, con người ta thường cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, nhưng khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, thời gian dường như lại lướt đi vội vã. Mộ Y cũng không ngoại lệ.

Tiếng chuông báo thức inh ỏi từ chiếc điện thoại vang lên khắp căn nhà nhỏ vào lúc bảy giờ sáng, Mộ Y cúi người lấy điện thoại, tắt báo thức, rời giường đi vào phòng vệ sinh. Một lát sau, cô từ phòng vệ sinh đi ra, lấy chiếc áo khoác mỏng trên giường mặc vào người.

Mở tủ lạnh, cô lấy ra hai chiếc bánh mì sandwich ăn vội, ngồi bệt xuống sàn trước cửa nhà, xỏ đôi giày tác chiến quen thuộc vào chân, rồi mở cửa rời khỏi nhà.

Sáng sớm tại đồn cảnh sát, tiếng bước chân vội vã qua lại tạo nên một bầu không khí ồn ào.

Mộ Y đã thay bộ đồng phục cảnh sát, bước ra bàn làm việc của mình, cô không nói chuyện với ai, cũng chẳng ai chủ động bắt chuyện với cô, ngoại trừ có một chút quen biết với sinh viên thực tập bên đội pháp y.

Ngồi dựa lưng vào ghế, chân gác lên mặt bàn, tay cầm chiếc chứng minh thư của cậu sinh viên đêm qua, cô xem đi xem lại một cách hờ hững, liếc mắt sang Vũ Bình, người đồng nghiệp cùng đội điều tra với cô.

"Này, Vũ Bình."

Vũ Bình nghe thấy tiếng gọi lập tức quay đầu lại nhìn, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự khó chịu với tác phong bất cần của Mộ Y: "Việc gì?"

"Kẻ trộm xe." Mộ Y ném chứng minh thư về phía Vũ Bình.

"Sao cô có được cái này?" Vũ Bình chụp lấy chiếc chứng minh thư, xem xét kỹ lưỡng, anh ta nhìn Mộ Y hỏi: "Làm sao cô biết người này trộm xe?"

"Thay vì hỏi tôi thì bây giờ đi bắt hắn đi. Vừa bắt được kẻ trộm, vừa có câu trả lời cho hai câu hỏi vừa rồi. Một công đôi việc, chẳng phải có ích hơn sao?" Mộ Y nhìn Vũ Bình nói.

Vũ Bình tỏ ra chán ghét với thái độ không hợp tác của Mộ Y, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế: "Vậy còn cô? Không đi bắt người sao? Đừng quên cô là một đội với chúng tôi."

"Không đi." Mộ Y thản nhiên hạ thấp bản thân: "Anh biết đấy, tôi không có năng lực. Việc nhỏ giao tôi đôi khi còn làm không xong, việc lớn cho tôi đi cùng, nhỡ tôi làm hỏng việc thì các anh cũng gặp phiền phức, đúng không nào?"

Mộ Y không hề ngại ngùng hay khó chịu khi tự hạ thấp mình, việc này đối với cô chẳng quan trọng, cô cũng chẳng mấy quan tâm đến thành tích của đội hay của cả cục cảnh sát.

"Không có tiền đồ!" Vũ Bình tức giận khẳng định.

"Đúng rồi! Chúc mọi người truy bắt thành công." Mộ Y cười nhạt đáp.

Những người xung quanh cũng không mấy bất ngờ với thái độ hời hợt và dáng vẻ cà lơ phất phơ của Mộ Y. Họ đã quá quen thuộc với điều này, nhưng sâu trong lòng vẫn luôn có một thắc mắc rằng tại sao một người "vô năng" như Mộ Y lại không bị sa thải?

Cấp trên không sa thải Mộ Y, không phải vì cô có năng lực xuất chúng hay một gia thế khủng khϊếp nào cả. Đơn giản chỉ vì ở thành phố Giang Hải này, hầu hết các bậc phụ huynh đều hướng con cái theo đuổi những con đường khác, số ít chọn ngành cảnh sát đầy rủi ro nguy hiểm lại càng hiếm hoi.

Nếu chỉ vì không có năng lực mà sa thải Mộ Y, đội điều tra chắc chắn phải vất vả tìm kiếm người khác để bù vào khoảng trống của đội điều tra.

Mà cấp trên dựa vào thành tích ở trường vẫn tin rằng Mộ Y là người có năng lực, chỉ là chưa đến thời điểm để cô phát huy, nhưng cái vẻ ngoài thờ ơ của cô thực sự khiến ai trong cục cũng phải ngán ngẩm.