Cảnh sắc ở tầng cao quả nhiên danh bất hư truyền, qua khung cửa sổ sát đất rộng mở, toàn bộ thành phố A thu gọn trong tầm mắt.
Xe cộ như nước, tiếng còi “tít tít tít” vang không dứt bên tai.
Hơn bảy giờ tối, giờ cao điểm vẫn chưa hết. Thêm đoạn đường bị phong tỏa thi công khiến tuyến đường vốn đã không thông thoáng lại càng tắc nghẽn.
Trên xe có ba người, tính cả tài xế là bốn.
Mạnh Lâm ngồi ghế phụ, không dám thở mạnh. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt của chuyên viên trang điểm Tiểu Nhạc.
Hai người cách xa, ra hiệu nửa ngày mà chẳng hiểu ý nhau, cuối cùng Mạnh Lâm lấy điện thoại ra hiệu gõ chữ.
Tiểu Nhạc gõ nhanh: “Sao em cảm thấy trong xe lạnh thế? Có bật điều hòa không?”
Mạnh Lâm đáp: “Cuối tháng 9 rồi, ai còn bật điều hòa?”
Tiểu Nhạc run giọng: “Thế chị quay lại nhìn xem, ca còn ngủ không?”
Mạnh Lâm nói: “Em lại gần mà xem.”
Tiểu Nhạc nói: “Không dám! Lúc tan làm em nhìn ca đúng một giây mà suýt tè váy!”
Khóe miệng Mạnh Lâm giật giật: “Quá lên rồi đấy.”
Tiểu Nhạc nói: “Không quá! Chị quay lại nhìn đi.”
Mạnh Lâm nghĩ vài giây, xoay đầu 45 độ rồi lập tức quay lại. Cô quyết định nhìn qua gương chiếu hậu cho an toàn.
Vừa nhìn liền đối mặt với đôi mắt đen sâu thẳm ấy. Mạnh Lâm giật thót, ngồi thẳng lên, vội gõ: “Tỉnh rồi.”
Tiểu Nhạc rùng mình, đánh chữ nhỏ hơn hẳn: “Bảo sao lạnh vậy… Dạo này ca bị sao thế? Áp suất thấp đến đáng sợ, ai chọc vào anh ấy rồi?”
Mạnh Lâm đáp: “Ai dám chọc chứ? Nếu chị đoán không nhầm, chắc liên quan buổi họp lớp lần này.”
Tiểu Nhạc nói: “Trước giờ Trạch ca có đi họp lớp đâu. Sao lần này lại đồng ý?”
Mạnh Lâm nói: “Không biết. Nhưng hình như lúc Giang Trình gọi mời có nhắc đến một người tên Hạ Tri Thu.”
Tiểu Nhạc hỏi: “Hạ Tri Thu là ai?”
Mạnh Lâm đáp: “Không rõ. Nhưng vừa nghe đến tên đó là ca đồng ý đi ngay. Còn chị cảm giác đã nghe ở đâu rồi, quen lắm.”
Nửa tiếng sau, xe vẫn đứng yên. Mạnh Lâm vừa gọi cho trợ lý Giang Trình, vừa nhìn gương chiếu hậu, đôi mắt kia giờ đã nhìn ra ngoài. Cô thở phào, định thả lỏng thì nghe giọng trầm thấp khàn khàn vang lên: “Mở cửa.”
Rõ ràng không phải tài xế. Cũng không phải Tiểu Nhạc.
Mạnh Lâm vội quay lại: “Ca… anh nói gì ạ?”
Lý Úc Trạch ngồi cuối xe, vẫn nhìn ra ngoài: “Mở cửa xe.”
Mạnh Lâm nói: “Nhưng còn chưa đến khách sạn…”
Lý Úc Trạch cau mày: “Bảo mở thì mở. Nói nhiều.”