Chương 2.1

Trên mạng, hắc fan và anti-fan thật giả lẫn lộn, rất nhiều người không thể thấy rõ toàn cảnh sự việc, họ chỉ nghe những gì họ muốn nghe.

"Lâu rồi không gặp."

Giang Trình chạm ly với Hạ Tri Thu, rồi nhìn Hứa Lam Lam nói.

Hứa Lam Lam hôm nay trang điểm thật xinh đẹp, môi đỏ răng trắng, phong tình vạn chủng.

Nhưng cô không có hứng thú trò chuyện cùng Giang Trình, đi thẳng vào vấn đề: "Trong điện thoại cậu không phải nói Lý Úc Trạch sẽ đến sao?"

Giang Trình nói: "Đương nhiên sẽ đến, tôi đã lừa cậu khi nào?"

Giọng điệu cậu ta ôn tồn, mang theo sự lấy lòng rõ rệt, hiển nhiên vẫn còn tình cảm với nữ thần hồi cấp ba.

Đào Ương và Giang Trình ghét nhau ra mặt, cô tự nguyện làm nền. Vốn dĩ cô định kéo Hạ Tri Thu đi xa khỏi cậu ta, nhưng ai ngờ Giang Trình vừa đến, những người bạn học lúc nãy không nói chuyện với cậu cũng lũ lượt kéo đến theo.

Trong lúc nhất thời, mọi người mồm năm miệng mười trò chuyện về tình hình gần đây, nói mãi nói mãi, lại chuyển chủ đề sang Hạ Tri Thu.

Dù sao thì cậu đã nhiều năm không xuất hiện, lại còn làm thủ tục thôi học vào một thời điểm quan trọng như năm cuối cấp ba.

"Nghe nói là ông nội cậu bị bệnh sao?"

Người đang nói chuyện tên là Phùng Viên, người cũng như tên, có một khuôn mặt tròn vo.

Hạ Tri Thu gật đầu, nói cho hắn biết ông nội đã không sao rồi.

Tham gia buổi họp lớp này, cậu bị hỏi nhiều nhất chính là vấn đề này. Cũng không trách mọi người tò mò, vì lúc đó tình huống khẩn cấp, cậu đi thật sự rất vội vàng.

Phùng Viên nói: "Không sao là tốt rồi. Nhiều năm không gặp, cậu vẫn y như cũ. Đúng rồi, giờ cậu làm công việc gì? Tớ nhớ hình như cậu cũng rất thích diễn xuất đúng không?"

Nghe đến đây, sắc mặt Đào Ương thay đổi, vừa định chen vào nói sang chuyện khác, thì Giang Trình đã nhanh hơn một bước: "Hạ Tri Thu cũng là diễn viên."

"Hả?"

Những người vây quanh đều có chút kinh ngạc.

Phùng Viên nói: "Thiệt hả? Sao tớ chưa thấy cậu trên TV bao giờ? Đã đóng phim gì, đóng phim gì? Tớ về xem thử!"

Phùng Viên thật sự cho rằng mình kiến thức nông cạn, đang định lấy điện thoại ra tìm tên Hạ Tri Thu, thì thấy Giang Trình đặt ly rượu xuống bàn, ngắt lời hắn:

"Chắc là chưa phát sóng đâu. Tôi cũng tình cờ gặp cậu ấy ở đoàn phim, mới biết cậu ấy cũng vào nghề."

"Cậu ấy diễn vai..."

Giang Trình định nói tiếp, nhưng lại đột nhiên như mất trí nhớ, giơ tay gõ gõ thái dương, vẻ mặt có chút khó xử nhìn Hạ Tri Thu: "Diễn hình như là..."

Hạ Tri Thu từ đầu đến cuối đều nở nụ cười, nhắc nhở: "Một xác chết."

Câu "một xác chết" của cậu nói ra tự nhiên, hào sảng, vô cùng thản nhiên, như thể vai quần chúng không có một câu thoại đã được cậu diễn thành nam chính dát vàng. Trong lời nói không có một chút gì là xuống không được.

Giang Trình bừng tỉnh, cũng đi theo cười khẽ, nhưng nụ cười không hề đến tận đáy mắt. Cậu ta xưa nay vẫn ghét Hạ Tri Thu, không vì điều gì khác, chỉ vì thái độ lúc nào cũng không kiêu ngạo, không tự ti đó.

Ngày xưa cũng vậy, rõ ràng ba mẹ chỉ mở một tiệm cơm nhỏ rách nát, tiếp đãi toàn khách hàng là những người công nhân xây dựng mặt mũi xám tro, lại dám dẫn bạn học đến ăn cơm.