Chương 1.1

Hạ Tri Thu gặp lại Giang Trình, là tại một buổi họp lớp mười năm sau.

Trước đó, họ đã từng ngẫu nhiên gặp nhau một lần.

Không biết có phải vì lần gặp gỡ sau bao năm xa cách ấy đã lay động lòng Giang Trình hay không, mà cậu ta đã chủ động xin số điện thoại Hạ Tri Thu, rồi ngay sau đó tổ chức một buổi họp lớp cấp ba hoành tráng đến thế.

Nói "hoành tráng" một chút cũng không ngoa, buổi tụ họp lần này đúng là lần có số người tham dự đông nhất từ trước đến nay. Ngay cả vị giáo viên chủ nhiệm năm đó, giờ đã nghỉ hưu làm chủ nhiệm giáo vụ, cũng được mời đến.

Địa điểm tụ họp cũng vô cùng xa hoa, là khách sạn hạng nhất, nhì trong thành phố, bao trọn cả một tầng.

Lại còn là tầng ngắm cảnh đắt đỏ nhất.

Hạ Tri Thu lần đầu tiên đến một nơi sang trọng như vậy để ăn cơm. Ngoại trừ cậu, rất nhiều người khác cũng là lần đầu tiên đến.

Người ta vẫn nói phong thủy luân chuyển, Giang Trình năm đó chẳng hề nổi bật, tối tăm, lập dị, thoắt cái đã trở thành người có tiền đồ nhất trong lớp.

Đào Ương bưng ly rượu đi tới, chào hỏi Hạ Tri Thu. Hồi đi học, hai người họ thân nhau nhất, ngồi trước sau bàn. Mặc dù mấy năm nay ít liên lạc, nhưng ngày lễ ngày tết vẫn gửi tin nhắn hỏi thăm.

Hạ Tri Thu từ quê trở về, người đầu tiên cậu liên lạc chính là Đào Ương, Đào Ương cũng dành thời gian ra ga đón cậu, còn giúp cậu thuê một căn phòng trọ.

"Cậu gặp Giang Trình rồi hả?"

Đào Ương hỏi. Hạ Tri Thu đứng trước bàn tiệc buffet, cầm một miếng bánh quy khô cứng cũ kĩ, gật đầu.

"Ở đâu? Không phải phim trường đấy chứ?"

Hạ Tri Thu: "Ừ."

"Dựa."

Đào Ương thốt lên một câu tục tĩu, liếc trừng trừng vào gáy Giang Trình đang đứng giữa đám đông: "Thằng ngốc này cái đuôi chắc vểnh lên trời rồi chứ?"

Hạ Tri Thu nhai xong miếng bánh quy, uống một ngụm nước chanh, nói: "Không đến mức đâu."

"Không đến mức?"

Đào Ương nói: "Tớ có thể tưởng tượng được vẻ đắc ý của nó khi nhìn thấy cậu rồi đấy."

Hạ Tri Thu cười cười, không nói gì thêm.

Đào Ương không kìm được nhíu mày: "Nếu lúc đó không phải ông nội cậu gặp chuyện, cơ hội đó chắc chắn 100% là của cậu. Chỗ nào mà đến lượt thằng họ Giang kia diễu võ giương oai chứ?"

Hạ Tri Thu lắc đầu: "Thôi đi, Đào Ương. Mỗi người mỗi mệnh, cho dù cơ hội đó thật sự thuộc về tớ, tớ cũng chưa chắc đã diễn hay hơn Giang Trình."

"Nó diễn cái khỉ gì."

Đào Ương quay sang thùng rác bên cạnh nhổ nước bọt: "Chỉ là một diễn viên tuyến ba thôi, cứ tưởng mình là ngôi sao lớn thật rồi."

Giang Trình là một diễn viên, nổi tiếng khi chưa tốt nghiệp cấp ba. Khi đó, vừa hay có một đoàn làm phim đến trường họ quay ngoại cảnh, thiếu một nam diễn viên thiếu niên mười mấy tuổi.

Để tái hiện hiệu quả thanh xuân chân thực nhất, đạo diễn đã tổ chức một cuộc tuyển chọn rầm rộ trong trường.

Khi đó cũng chính là độ tuổi các thiếu niên theo đuổi ước mơ. Rất nhiều bạn học ấp ủ ước mơ minh tinh đều cực kỳ tích cực chuẩn bị.

Từ nhỏ Hạ Tri Thu đã thích diễn xuất, nên khi biết được cơ hội này, cậu vui mừng khôn xiết. Mỗi ngày sau khi tan học, cậu đều cầm kịch bản do đoàn phim phát xuống để nghiên cứu nhân vật.

Đạo diễn cũng rất coi trọng cậu, hy vọng cậu có thể tỏa sáng trong cuộc tuyển chọn đó.

Nhưng đời không như là mơ. Gần đến ngày tập hợp cuối cùng, ông nội Hạ Tri Thu gặp chuyện. Cậu cùng ba mẹ phải tức tốc chạy về quê. Khi trở lại, bộ phim đã quay xong rồi.