Chương 4

“Lão Tam, dù mày là thằng câm cũng phải quản cho tốt con vợ của mày! Muốn quậy à? Cũng không xem hôm nay là ngày gì, chúng mày quậy ở đây, có còn coi tao với mẹ mày ra gì không?”

Lão Tam nhà họ Đường, cũng chính là cha của Đường Tri, sắc mặt lúc này cũng cực kỳ khó coi, ánh mắt nhìn cha mình vừa tức giận lại vừa thất vọng!

Ông biết cha mẹ đều thiên vị anh cả và anh hai, ghét bỏ đứa con trai câm như ông. Nhưng dù có thiên vị đến đâu cũng không thể bán Tiểu Ngũ nhà ông cho một thằng ngốc được!

Cha Đường có ngàn lời muốn nói, nhưng khổ nỗi không thể thốt ra, chỉ đành đỏ hoe mắt, nén giận đi đến trước mặt vợ.

Mẹ Đường tức giận nói: “Tiểu Ngũ bị tức đến ngất đi rồi, ông còn muốn nhịn à?”

Anh cả và anh hai cũng nhìn cha với ánh mắt vừa tức giận vừa tủi thân. Người ta nói lùi một bước biển rộng trời cao, nhưng họ đã lùi biết bao nhiêu bước, đổi lại chỉ toàn là những thứ thối nát!

Cha Đường nắm lấy tay mẹ Đường, viết ba chữ vào lòng bàn tay bà. Mẹ Đường lập tức gật đầu, cao giọng nói: “Nếu cha mẹ đã thiên vị, không chào đón gia đình chúng con, sau này cũng đừng qua lại nữa. Dù sao chúng con cũng đã ra ở riêng từ lâu, mỗi nhà tự sống cuộc sống của mình là tốt nhất.”

“Tiểu Lục, con cõng Tiểu Ngũ, chúng ta đi!” Cả nhà mười một người của Đường Tri đứng dậy định rời đi.

“Không cần cõng, con tự đi được!” Đường Tri kiên quyết lùi lại hai bước, ánh mắt nhìn Đường Tiểu Lục như thể đang nói: Đừng có dùng đôi tay vừa hỉ mũi của nhóc chạm vào chị, nếu không chị đập sưng cái đầu của nhóc!

Ngay lúc này, bác cả của Đường Tri cất giọng âm trầm: “Lão Tam à, thằng nhóc đó anh gặp rồi, cũng chỉ sàn sàn như thằng Tiểu Lục nhà em thôi, thật sự không phải thằng ngốc đâu. Chuyện gì nó cũng tự làm được, còn có công việc trong thành phố, điều kiện gia đình càng không tồi, cha còn là cán bộ, Tiểu Ngũ gả qua đó là để hưởng phúc!”

“Hơn nữa, tiền sính lễ của Tiểu Ngũ còn có thể cưới vợ cho thằng hai nhà em, chuyện tốt biết bao.”

Bác cả sau đó lại đổi giọng, nghiêm khắc nói: “Em không biết điều thì thôi, sao lại đến cả cha mẹ cũng không muốn nhận nữa? Em đúng là thằng bất hiếu mà!”

“Ông nói bậy, rõ ràng là ông muốn bán Tiểu Ngũ nhà tôi để trả nợ cho thằng Truyền Tổ!”

Mẹ Đường lập tức mắng lại. “Ông tưởng chúng tôi không biết à? Thằng Truyền Tổ không học cái tốt, suốt ngày theo mấy đứa du côn đi cờ bạc, người ta đến đòi nợ mấy lần rồi chứ gì? Phì, đáng đời!”