Đêm đó, gió lạnh cắt da, hành lang mờ tối ảm đạm. Người đàn ông đã kìm nén quá lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Anh vươn tay, nắm lấy cổ tay cô rồi bất ngờ cúi xuống, môi nóng bỏng phủ lên môi cô.
Thực ra, nụ hôn còn truyền tải cảm xúc mạnh mẽ hơn cả tiếp xúc thể xác. Khi đã không còn lý trí kiềm chế, những yêu thương, oán hận tích tụ bấy lâu bùng cháy dữ dội.
Là yêu sao? Không hẳn.
Là hận sao? Cũng không hoàn toàn.
Trình Diên siết chặt hai cổ tay cô, kéo ra sau lưng, một tay khác giữ sau gáy cô, ép sát. Bàn tay rộng lớn ấm áp đặt lên gáy cô, từng chút từng chút đoạt lấy hơi thở của cô.
Môi anh, tay anh mang theo nhiệt độ cơ thể, chạm đến từng dây thần kinh sau gáy cô khiến chúng tê dại. Anh tìm kiếm, tuyệt vọng và cô độc, như một kẻ đang cận kề cái chết, bám víu vào hơi ấm cuối cùng.
Tứ Nguyệt không phản kháng, cũng không đáp lại. Cô chỉ bình thản tiếp nhận hành động chẳng hề mang chút nhiệt tình. Cảm nhận sự vật lộn của anh trên môi mình, cô bỗng nghĩ: cuối cùng, cô đã làm anh phải đau khổ, làm anh nếm trải cùng một nỗi dày vò như mình.
Nụ hôn này khác biệt với tất cả trước đây.
Không dịu dàng.
Không cuồng nhiệt.
Cũng chẳng có chút ngọt ngào nào.
Nó giống như một con dã thú bị thương, trong cơn hấp hối vẫn cố giương móng vuốt, tìm kiếm chút an ủi cuối cùng trước khi gục ngã.
Trình Diên hôn cô từng chút một, có phần tàn nhẫn thô bạo. Anh cắn môi dưới cô, cuối cùng đưa đầu lưỡi xâm nhập, chiếm lấy tất cả.
Chỉ là một nụ hôn thôi nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác muốn bật khóc.
Tứ Nguyệt bị anh ép lùi về sát tường. Tay anh giữ sau cổ tay cô dần buông lỏng, thay vào đó là bàn tay lạnh lẽo xoa nhẹ sườn mặt cô.
Mái tóc đen mềm mại của Tứ Nguyệt đã nhuộm ánh vàng dưới ngọn đèn mờ. Làn da cô, từng tấc từng tấc, vẫn quyến rũ như thuở nào.
Trình Diên nâng cằm, buộc cô phải ngẩng cao đầu hơn nữa để anh dễ dàng chiếm lấy đôi môi ấy.
"Đây rõ ràng là… Tứ Nguyệt của anh mà."
Sao đến tận giờ phút này, hắn mới cảm thấy cô thực sự tồn tại?
Anh cắn môi cô, mυ"ŧ lấy lưỡi cô, hơi thở hai người hòa quyện làm một. Anh càn quét từng góc trong khoang miệng, tham lam cướp lấy tất cả.
Bàn tay anh trượt xuống eo Tứ Nguyệt, siết chặt, kéo cô sát vào ngực mình.
Bọn họ lại gần nhau như ngày xưa.
Thậm chí còn mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước đó.
Cô gái nhỏ bé ấy lại một lần nữa nằm gọn trong vòng tay hắn. Cả thế giới này rộng lớn là thế nhưng cô cuối cùng vẫn trở về bên hắn a.
Dù cô chẳng hề vui vẻ.
Trình Diên nghĩ, trong lòng quặn đau:
"Anh thật sự… chẳng còn cách nào khác."
Vì vậy, cô có hận cũng được, ghét cũng chẳng sao.
Chỉ cần cô còn ở đây.
Chỉ cần đừng rời xa hắn nữa.
…
Không biết đã qua bao lâu, Trình Diên cuối cùng cũng buông tay cô.
Anh chậm rãi rời khỏi môi cô, hai trán tựa vào nhau, hơi thở đan xen.
Giống như đôi uyên ương quấn quýt không rời.
Anh tìm kiếm ánh mắt cô, hy vọng nhìn thấy một tia dịu dàng, một chút cảm xúc hay chỉ đơn giản là một tia hoài niệm.
Đáng tiếc… chẳng có gì cả.
Tứ Nguyệt nhìn anh, ánh mắt lạnh lẽo đến tàn nhẫn.
Cô giơ tay lên, đầu ngón tay đặt lên ngực anh.
Ngay vị trí trái tim.
Lạnh lùng.
Chuẩn xác.
Như một lưỡi dao cắm thẳng vào tim anh, từng nhát từng nhát hành hạ đến tận cùng.
"Trình Diên—"
Anh nghe cô gọi tên mình.
"Tôi thật sự muốn xé toang trái tim anh ra nhìn."
"Nếu bên trong không có tôi…"
"Vậy anh còn giữ lại làm gì?"
Đôi môi cô đỏ bừng vì nụ hôn dữ dội ban nãy, giống như một đóa hồng nở rộ trên bàn tiệc.
Cô đưa đầu lưỡi liếʍ nhẹ môi mình rồi cười khẽ:
"Hoặc có lẽ… anh chưa từng có trái tim."
…
Mày thấy chưa?
Thật sự là không còn cách nào nữa rồi.
Lâm Tứ Nguyệt… sẽ không trở về nữa.
Tác giả có lời muốn nói:
Tứ Nguyệt là tiểu điên phê. Trình Diên là đại điên phê.
Cảnh Tiểu Trình nổi điên vẫn chưa dừng lại đâu. Chương sau, anh ta còn dám tiếp tục liều hơn nữa cơ!