Chương 35: Khương Mạn

Chiều thứ sáu hôm đó, trợ lý Trần Hiểu Nguyệt bước vào văn phòng Tứ Nguyệt để báo cáo tổng kết công việc và tiến độ các hạng mục của các bộ phận.

"Phương án chiếu sáng của Cố gia sáng nay đã được điều chỉnh bản thảo. AE của dự án vừa nhận phản hồi rồi hẹn ký hợp đồng vào thứ hai tuần sau."

Tứ Nguyệt khép máy tính lại: "Phương án này do Hứa Vận Như thực hiện, tiếp theo cứ để cô ấy theo sát. Giao cho cô ấy hai nhân viên kế hoạch kỳ cựu để hỗ trợ."

Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, Tứ Nguyệt bổ sung: "Giao cho cô ấy quyền chủ đạo dự án, nói với Hứa Vận Như cô ấy là người phụ trách, cấp trên trực tiếp của cô ấy chỉ có tôi."

Trần Hiểu Nguyệt ghi chép lại.

Tứ Nguyệt ngừng một chút rồi hỏi: "Chu Nguyệt Đình dạo này đang làm gì?"

Trần Hiểu Nguyệt sững lại, suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Cô ta đang chuẩn bị hồ sơ đấu thầu cho Gia Trình Khoa Học Kỹ Thuật. Bọn họ dự kiến sẽ trình đề án lần đầu tiên vào thứ ba tuần sau."

Nghe vậy, Tứ Nguyệt chẳng buồn tỏ vẻ, chỉ cười lạnh một tiếng: "Kệ cô ta đi."

Trần Hiểu Nguyệt do dự một chút, vẫn quyết định báo cáo thêm: "Có vẻ tiến độ của nhóm họ không suôn sẻ lắm, chị có muốn tham gia không?"

Tứ Nguyệt sắp xếp lại đống tài liệu trên bàn, ngả người một chút, cả người toát ra vẻ háo hức muốn tan làm tận hưởng cuối tuần: "Cô ta tích cực như vậy, tôi tội gì phải tự chuốc thêm thù? Nếu cô ta có thể tự mình nuốt trọn Khoa Học Kỹ Thuật nGia Trình, tôi cũng nhàn hạ thoải mái, chẳng dại gì nhúng tay vào chuyện không liên quan."

Trần Hiểu Nguyệt nhận ra thái độ của cấp trên với vụ này có chút vi diệu, giống như còn đang giấu chiêu lớn hơn. Thế nên, cô chuyển chủ đề tự nhiên, tiếp tục báo cáo về tình hình các dự án khác của bộ phận sáng tạo.

Cô ấy vừa nói xong, Lâm Tứ Nguyệt cũng đã thu dọn xong xuôi, khoác túi lên rồi đứng dậy, tốc độ nhanh đến mức Trần Hiểu Nguyệt líu lưỡi.

Cô thật sự chưa từng thấy cấp trên nào còn háo hức tan làm hơn cả mình, nhịn không được buột miệng hỏi: "Cuối tuần chị..."

Tứ Nguyệt quay đầu lại, mỉm cười với cô: "Đi nghỉ phép."

Cô còn bổ sung thêm: "Đi đâu, đi với ai, đi bao lâu, tôi đều sẽ không nói cho cô biết đâu a. Điện thoại, hộp thư, tin nhắn, bồ câu đưa thư...tôi đều sẽ không trả lời. Có việc thì tìm Tiểu Lục Tổng nhé. Bye bye."

Tuy nói là nghỉ phép chứ thực ra cũng chỉ là nhận lời mời đến khu du lịch mới khai trương gần đó nghỉ hai ngày để đổi gió.

Người mời Tứ Nguyệt không ai khác chính là đối tượng xem mắt của Tống Gia Dương, Khương Mạn, cũng là bạn học đại học của cô.

Trong số ít người trên đời này có thể cùng cô nằm dài trong phòng spa vừa thư giãn vừa chửi mắng Tống Gia Dương, Khương Mạn là một trong số đó. Dù ngày nào cũng có thể chửi Tống Gia Dương đến mức hoa mắt nhưng đối với Tứ Nguyệt, cô ấy là người cực kỳ dịu dàng, hòa nhã.

Tiểu thư nhà họ Khương, con gái độc nhất của tập đoàn Khương Thị trong ngành mỹ phẩm, không chỉ sở hữu thân hình mỹ nữ nóng bỏng với đôi chân dài mà tính cách còn bùng nổ chẳng kém gì ngoại hình.

Tứ Nguyệt cũng không rõ quá trình xem mắt giữa hai người kia đã thất bại thảm hại đến mức nào, chỉ biết mỗi lần gặp Khương Mạn, cô ấy đều có một cách mắng Tống Gia Dương không giống nhau.

"Tớ thật sự không hiểu nổi, Tống Gia Dương cái loại cẩu nam nhân này ngoài khuôn mặt miễn cưỡng có chút tư sắc, trên dưới toàn thân có chỗ nào đáng tán thưởng sao? Vì cái gì đến giờ, người có cùng nhận thức với tớ về hắn chỉ có mình cậu thôi vậy?"

Tứ Nguyệt thoải mái ghé lên đài SPA. Ngồi văn phòng lâu khiến khớp xương ở đuôi cột sống ê ẩm, kỹ sư massage vừa ấn vào đó, cô liền sảng khoái đến mức nheo mắt lại.

Đợi đến khi cơ thể dần thả lỏng, Tứ Nguyệt mới nghiêng đầu, nhìn về phía "chị dâu tương lai" của mình: "Cho nên cậu vẫn quyết định cùng cái cẩu nam nhân Tống Gia Dương này sống quãng đời còn lại? Như vậy cũng quá chôn vùi bản thân đi."

Khương Mạn thoáng trầm tư, sau đó mới quay đầu: "Hiện tại xem ra tớ cũng không có lựa chọn khác. Tớ không có ý định quay về kế thừa công ty của ba tớ đâu nhưng muốn giữ được thương hiệu váy cưới của mình, chỉ có thể tạm thời hy sinh hôn nhân đại sự một chút, giao bản thân cho cái cẩu nam nhân kia."

Tứ Nguyệt nhìn cô, lắc đầu: "Có quá nhiều trẻ con thì phiền toái mà thiếu trẻ con cũng phiền lòng."

Khương Mạn nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, bật cười: "Nhà các người chẳng phải cũng phiền toái sao? Tớ miễn cưỡng chịu đựng Tống Gia Dương đến gần trong vòng năm mét một phần là vì so với cậu, chị cậu và đám em chồng khác, cậu thật sự quá bình thường."

Là một tay già đời trong việc xem mắt, Khương Mạn từng gặp qua không ít loại em chồng nhưng dùng từ "loại" để hình dung về họ thì thật sự không hề quá đáng.

Tứ Nguyệt thở dài: "Thật là làm khó cậu, nhà chúng tớ, cái gen hỏng duy nhất lại rơi trúng vào tay cậu."

Hai người vừa tán dóc vớ vẩn vừa hoàn thành liệu trình SPA. Tứ Nguyệt chuẩn bị trang điểm lại để đi làm mặt thì Khương Mạn ôm lấy tay cô: "Đói rồi, đi ăn gì lót dạ trước đã."

Bên cạnh khách sạn có một tiệm bánh kem vẫn chưa đóng cửa. Khương Mạn quen thuộc gọi một miếng bánh chanh, một miếng red velvet và một miếng brownie, sau đó hỏi Tứ Nguyệt: "Uống gì không?"

Tứ Nguyệt lật menu nước uống, hoàn toàn thả lỏng nên cũng có tâm trạng đùa giỡn: "Tối nay cậu có hoạt động gì không? Để tớ còn làm một ly chuốc say chính mình."

Khương Mạn gọi một ly nước trái cây rồi đưa thực đơn lại cho phục vụ. Cô vắt chéo đôi chân thon dài dưới lớp áo tắm, nhướn mày nói: "Nói nhanh lên, để tớ không đặt quán bar nhạc sống nữa mà trực tiếp dẫn cậu đi xem múa thoát y nam luôn này."

Tứ Nguyệt lúc này cũng không quá muốn uống cà phê, tùy tiện lật đến phần nước trái cây định gọi một ly thì chợt nghe nhân viên phục vụ ôm thực đơn nhỏ giọng giới thiệu: "Chúng tôi vừa ra mắt cà phê bọt khí mới, uống rất ngon đó, hai vị có muốn thử không?"

Tứ Nguyệt ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ, phát hiện đó là một tiểu soái ca thanh tú, dáng người cao gầy. Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cậu ta, cô cũng không nỡ làm khó, liền khép thực đơn lại: "Được rồi, lấy cái đó đi."