Trình Diên thực ra không còn nhớ rõ cảnh tượng ngày Tứ Nguyệt rời đi.
Tống Gia Dương đã nói không hy vọng hắn đến nhưng hắn vẫn đến.
Hôm đó, sau khi xử lý xong những vấn đề còn sót lại của công ty, hắn lái xe suốt đêm đến sân bay, đầu óc nặng trĩu, bước chân chao đảo nhưng lại tỉnh táo lạ thường.
Bầu trời Thượng Hải hôm ấy phủ đầy mây đen, cơn mưa lất phất rơi khiến lòng người bứt rứt. Mặt đường ẩm ướt, mỗi bước đi qua vũng nước đều làm bắn lên từng đợt bọt nhỏ.
Tại ga sân bay Phố Đông, hắn gọi một ly cà phê Americano đá, lặng lẽ nhìn Tống Gia Dương mang theo vệ sĩ, thay cô kéo vali, chờ máy bay riêng cất cánh.
Cô đeo kính râm, che đi mọi cảm xúc.
Đó là lần đầu tiên Trình Diên ở xa cô đến vậy, cũng là lần đầu tiên hắn không thể đoán được cô đang nghĩ gì.
Cô có nhớ đến hắn không?
Có lẽ là không.
Hắn đã bị cô loại bỏ ra khỏi cuộc đời, từng nhát dao lạnh lùng đều do chính tay hắn hạ xuống, mỗi một vết cắt đều chảy máu đầm đìa, từng chút khắc sâu sự tuyệt tình của hắn.
Trình Diên siết chặt thành ly nước đá trong tay, từng đợt lạnh buốt từ lòng bàn tay lan đến l*иg ngực.
Rõ ràng... đã là tháng tư, vậy mà sao vẫn lạnh như thế, lạnh đến mức khiến tim hắn quặn thắt, như thể có ai đó đang thô bạo cắt đi hơn nửa linh hồn hắn.
Rõ ràng... hắn nghĩ mình không yêu Tứ Nguyệt đến vậy.
Giống như bao người khác cũng nghĩ thế.
Chỉ là mất đi một người mà người đó chẳng qua là bạn gái hắn.
Không đúng, là bạn gái cũ.
Giữa hắn và cô, vốn chỉ là một đoạn tình yêu bồng bột, đã sớm kết thúc từ lâu.
Trình Diên cứ ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo cô, thậm chí không có lấy một chút xúc động muốn bước đến. Chỉ là, từng đốt ngón tay đang siết chặt thành ly dần dần trắng bệch.
Cuối cùng, anh cũng hiểu cô đã đau đớn đến nhường nào, những đêm trằn trọc ấy cô đã đau khổ ra sao. Bởi vì anh cũng đang khổ sở như vậy.
Cô chỉ đứng chờ ở cổng đăng ký một lát, lặng lẽ dõi mắt qua ô cửa kính sát đất, đợi khi bầu trời bên ngoài dần quang đãng. Tiếp viên hàng không tiến đến thông báo máy bay đã sẵn sàng cất cánh.
Anh nhìn thấy cô đứng dậy, dáng người nhỏ bé dần biến mất sau cánh cổng, không quay đầu lại dù chỉ một lần.
— Giống hệt ngày bọn họ chia tay.
Trình Diên đứng dậy, ném ly cà phê uống dở vào thùng rác, xoay người rời đi.
Thực ra, ngay giây phút đó, anh đã hiểu rất rõ: chính hắn là người buông tay cô trước. Từ khi đó, Lâm Tứ Nguyệt sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Cuộc đời cô cuối cùng cũng trở về quỹ đạo vốn có.
Một cuộc đời thực sự thuộc về chính cô.
Bước qua cánh cửa ấy, cô có thể chính thức bắt đầu lại tất cả.
-
Chu Thụy cùng bạn mình hút hết hai điếu thuốc, thực sự không thể hút thêm nữa. Anh ta dụi điếu thuốc, bực bội nói:
“Dù tối qua tôi có lỗi nhưng cậu chưa thấy cái bộ dạng của tên họ Lục đó thôi. Hắn ta cứ như sợ người khác không hiểu lầm quan hệ giữa hắn và chị dâu vậy.”
Trình Diên chẳng buồn quan tâm đến cơn giận của Chu Thụy. Anh bình tĩnh dập tắt điếu thuốc, rút một tờ khăn giấy lau từng ngón tay sạch sẽ. Khi Chu Thụy tưởng anh sẽ không trả lời, đột nhiên lại nghe tiếng:
“Tôi thấy rồi.”
Chu Thụy “À” một tiếng, hỏi tiếp: “Vậy cậu nghĩ gì?”
Trình Diên rũ mắt, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh vò khăn giấy trong tay, ném vào thùng rác, thản nhiên nói một câu chẳng hề liên quan:
“Đừng để cô ấy uống rượu nữa.”
Nói xong, anh xoay người rời đi, để lại Chu Thụy một mình vò đầu tức tối.
……
Buổi chiều, Chu Thụy liền đem chuyện này lan truyền khắp nơi, kể lại rành rọt cho hai người bạn thân còn lại. Trong bài diễn văn đầy chính nghĩa, nghiêm túc, vô cùng hùng hồn của anh, hai người kia chỉ biết nhìn nhau bất lực.
Tang Tử Kỳ ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, đẩy gọng kính lên rồi nhìn anh:
“Vậy… kết luận là?”
Chu Thụy tức giận đến mức suýt biến thành cá nóc:
“Kết luận là hai người kia, người này còn vô tình hơn người kia! Lạnh lùng! Vô lý hết sức!”
La Cảnh Tinh xoa trán, bị anh làm ồn đến mức đau đầu:
“Chu Thụy, cậu có biết trông cậu bây giờ giống cái gì không? Cậu trông y như một đứa trẻ bị bố mẹ quản thúc quá mức rồi đến khi họ ly hôn thì bắt đầu làm loạn.”
Nói xong, La Cảnh Tinh đi đến, đặt tay lên vai Chu Thụy, trấn an người bạn cùng tuổi nhưng lúc nào cũng như mãi dừng lại ở tuổi 18:
“Cậu phải chấp nhận đi, Tứ Nguyệt đã rời đi từ lâu rồi. Cô ấy có gia đình và cuộc sống riêng của mình. Còn Trình Diên tính tình vốn kín đáo, cái gì cũng không thích kể với bọn mình. Nhưng cậu nghĩ cậu ấy thật sự chia tay với Tứ Nguyệt trong hòa bình sao?”
Làm gì có chuyện đó?
Mặc dù bọn họ không ai dám đâm thủng lớp vỏ bọc của người bạn thân kia nhưng ai cũng hiểu rõ—nếu không phải chính miệng Trình Diên nói ra thì còn ai có thể ép Tứ Nguyệt rời đi chứ?
Chu Thụy lắc đầu nguầy nguậy, tỏ rõ mình không thể nào chấp nhận chuyện này.
La Cảnh Tinh thấy vậy, đành bất lực quay sang Tang Tử Kỳ, giơ tay ra hiệu: “Tôi chịu thua, không khuyên nổi đứa trẻ này.”
Tang Tử Kỳ chống cằm, ánh mắt sau tròng kính lóe lên tia sắc bén:
“Chu Thụy, nếu cậu thật sự rảnh rỗi đến thế, vậy dự án đấu thầu dòng sản phẩm mới của Trác Tuyệt giao cho cậu xử lý nhé.”
Nói xong, anh ta đứng dậy, như thể nếu tiếp tục ngồi cùng một chỗ với Chu Thụy sẽ bị giảm chỉ số thông minh. Khi đi đến cửa, anh ta còn không quên quay đầu lại nhìn Chu Thụy—lúc này cằm đã gần như chạm xuống đất—rồi nhắc nhở:
“Đừng có làm loạn, đây chính là cơ hội để cậu quang minh chính đại lấy lòng người mẹ yêu dấu của cậu đấy.”
Chu Thụy nhìn theo bóng lưng người bạn đang nghênh ngang rời đi, chỉ dám lẩm bẩm:
“Làm gì mà còn chửi xéo tôi vậy chứ…”