Chương 1

"Sợ rồi à? Phì, loại người như cô cũng biết sợ sao? Để tôi xem bên trong cô có giống vẻ ngoài không... Hoá ra lại bẩn thỉu như vậy!"

"Nghe này, âm thanh dao cắt qua da thịt nghe du dương làm sao!"

"Sao cô không cười? Cười lên, cười lên mới đẹp, giống như thế này..."

Máu đỏ chảy dọc theo bàn, nhanh chóng tạo thành vũng máu trên sàn, tiếng kêu rên đau đớn của người phụ nữ trở nên yếu ớt, đến khi hoàn toàn biến mất.

Có người nói: "Dù khoác lên lớp áo lộng lẫy đến đâu, một linh hồn xấu xa, nhơ nhuốc vẫn không thể che giấu sự dơ bẩn bên trong."

---

Trong đêm tối, ánh sáng yếu ớt nhấp nháy, giọng nói trầm thấp vang lên trong điện thoại: "Nụ cười giả tạo, sự sùng bái thành kính, trái tim tan vỡ, cơ thể chằng chịt vết thương và nội tạng biến mất, cuối cùng cô sẽ chết vì mất máu quá nhiều."

"Đại sư, có cách nào hóa giải không?"

"Báo cảnh sát."

"..."

___

Tháng sáu, ngày hè oi ả, ánh bình minh vừa ló dạng ở phía đông, một tiếng hét chói tai vang lên từ một khu chung cư ở thành phố Nam Hồ.

Xe cảnh sát hú còi lao vun vυ"t trên đường phố đông đúc, đội hình sự Nam Hồ đang trên đường đến hiện trường vụ án mạng.

"Tiểu Trần, nạn nhân ở tầng mấy?"

"Thưa đội trưởng Dư, tầng bảy ạ."

Dư Lạc Phong, đội trưởng đội hình sự thành phố Nam Hồ.

Một nhóm người nhanh chóng bước vào thang máy đi thẳng lên tầng bảy.

Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt là vệt máu ngoằn ngoèo, kéo dài đến cuối hành lang.

Dư Lạc Phong nhìn quanh. Cách đó không xa một người phụ nữ trung niên mặt mày tái nhợt đang khóc nức nở, bên cạnh có một nữ cảnh sát an ủi, còn có một cảnh sát hình sự đang ghi chép lời khai.

"Đội trưởng Dư! Thi thể ở bên trong, dì này là nhân viên vệ sinh của tòa nhà, sau khi phát hiện máu trên hành lang, dì ấy đã lập tức báo cảnh sát."

Dư Lạc Phong càng nhíu mày, lặng lẽ đi đến trước căn phòng được bao quanh bởi dây phong toả.

Hành lang xám xịt vắng tanh, dây phong toả màu vàng đặc biệt chói mắt trong bóng tối, tạo cho người ta cảm giác ngột ngạt.

"Bác sĩ Tề đến chưa?"

"Đã đang khám nghiệm tử thi, nhưng mà..."

"Sao?"

"Đội trưởng Dư tự mình xem thì hơn!" Cảnh sát trẻ nói được một nửa thì có chút khó mở lời.

Dư Lạc Phong liếc nhìn đối phương, còn giở trò với anh, anh cái gì mà chưa từng thấy.

Tuy nhiên, khi đeo găng tay bước vào, anh lập tức sững sờ tại chỗ.

Căn phòng hỗn loạn đầy máu, trên sàn nhà, trên tường, trên trần nhà đều dính đầy máu. Một người phụ nữ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên sàn, cơ thể trắng nõn được đặt thành hình chữ đại (大), khóe miệng bị rạch đến tận mang tai, nhìn từ xa giống như đang cười, một nụ cười dữ tợn.