Đợi đến khi thằng bé trút hết cảm xúc, cô mới cẩn thận lau đi những giọt nước mắt đọng nơi khóe mi cháu, sau đó lật mặt tờ khăn giấy, lau sạch cả vệt nước mắt lẫn nước mũi trên mặt cháu.
"Ôi dào, đừng khóc nữa, khóc tèm lem hết cả rồi kìa." Tống Cẩn cũng không ngừng miệng, dùng giọng dịu dàng an ủi cháu bé:
"Cháu giỏi lắm rồi mà, nghĩ xem cháu mới sáu tuổi thôi, đã có thể thuộc làu làu nhiều đài từ như vậy, giỏi hơn cô hồi đó nhiều."
"Hồi cô sáu tuổi mới vào lớp Một, ngày nào cũng chỉ biết chạy nhảy lung tung bên ngoài, về nhà còn bị bắt học thuộc ba trăm bài thơ Đường, cả tuần trôi qua cô vẫn còn đang “ngỗng ngỗng ngỗng”."
Dương Dương bị giọng "ngỗng ngỗng ngỗng" của cô chọc cười, chiếc mũi xinh xinh xì ra một bong bóng nước mũi nho nhỏ, bị Tống Cẩn nhanh tay lẹ mắt lấy giấy che lại.
"Nhưng mà...
nhưng mà cháu không khóc nổi..."
Thằng bé chợt nghĩ lại màn thể hiện vừa nãy của mình, dòng nước mắt vừa kìm lại được lại vỡ đê một lần nữa.
Tống Cẩn bật cười khẽ, hơi bất đắc dĩ: "Gì chứ, cháu rõ ràng đang khóc đây còn gì?"
"Thế thì khác chứ ạ..." Bị cô chọc cười, Dương Dương lại bắt đầu sụt sịt, vành mắt đỏ hoe như hai quả cherry.
Lần này thằng bé biết lấy mu bàn tay che mặt lại, để lại hai vệt sẫm màu trên ống tay áo màu xanh.
"Khác chỗ nào nào?" Tống Cẩn nhẹ nhàng chỉnh lại đầu thằng bé, rồi rút thêm một tờ giấy mới từ vỏ gói: "Hồi cô mới đi diễn ấy mà, cũng không khóc nổi đâu, nhưng lại không muốn dùng thuốc nhỏ mắt để qua loa với khán giả, cho nên mỗi lần quay cảnh khóc, cô đều lục lại hết tất cả chuyện buồn nhất từng xảy ra trong đời, dựa vào cách đó để chảy nước mắt đấy."
"Cho nên này, cháu có thể ghi nhớ xem ban nãy vì sao mình lại khóc, ghi nhớ cảm giác này lại, lát nữa đến lúc quay thì hồi tưởng lại một lần nữa là khóc được ngay ấy mà."
Dương Dương nhìn cô suy tư, gật đầu không mạnh lắm nhưng Tống Cẩn biết thằng bé đã lắng nghe.
Cô đưa tay xoa đầu thằng bé, khóe mắt chú ý thấy Ôn Du vẫn luôn đứng cạnh đó quan sát, bèn nghiêng đầu nhìn sang cô ấy: "Cô Ôn có muốn nói gì với Dương Dương của chúng ta không ạ?"
Lúc nói câu này, hệ thống ngôn ngữ của cô vẫn chưa kịp chuyển về chế độ nói chuyện bình thường, giọng gọi "Cô Ôn" có hơi nũng nịu.
Nụ cười trên mặt cô ấy rạng rỡ và dịu dàng, mang đến cho Ôn Du một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với mọi lần trước đây.
Bầu trời trong xanh, ngay cả cơn gió thổi đến cũng như thấm đẫm vị ngọt.
Ôn Du dời mắt nhìn sang Dương Dương, nghiêm túc đưa ra lời khuyên: "Cô nghĩ cháu có thể xem thêm cách các sao nhí khác diễn xuất, nếu cháu thật sự muốn theo con đường này."
"Vâng ạ." Dương Dương giọng mềm mại đáp.
Tống Cẩn nghe thấy tiếng Lê Hàng vọng lại từ đằng xa, cô cúi đầu liếc nhìn đồng hồ: "Sắp đến giờ rồi."
Đi thôi, chúng ta đi trang điểm trước."
Cô vỗ nhẹ vào gáy Dương Dương, ý bảo thằng bé nắm lấy tay mình.
Dương Dương từ trên ghế đứng dậy, vừa đi được hai bước, thằng bé như nhớ ra gì đó bèn quay người lại, nói với Ôn Du: "Chị ơi, nắm tay ạ."
Tống Cẩn còn tưởng thằng bé muốn đi với Ôn Du hơn, theo bản năng buông tay ra.
Nhưng Dương Dương nắm chặt lắm, muốn buông ra chỉ có cách gỡ từng ngón.
Thằng bé chú ý đến hành động của Tống Cẩn, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay cô, nói: “Chị ơi, chị cũng nắm tay đi.”