Sở Nhứ Nhứ vừa có tiền vừa rảnh rỗi, cuộc sống rất sung sướиɠ, nỗi đau duy nhất có lẽ là sau khi người tình ly hôn vợ cũ, đứa con được tòa xử cho lại bị ném cho cô ta trông nom.
Nhưng vấn đề cũng chẳng to tát gì, bỏ tiền ra thuê bảo mẫu là hết đau khổ ngay.
Sở Nhứ Nhứ cùng bảo mẫu và Hoàng Dục Dương xuống lầu, đi đến sau khu giải trí thì lạnh lùng dặn dò bảo mẫu xong xuôi rồi ưỡn eo bỏ đi, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt một cái nhìn Hoàng Dục Dương đang đứng cạnh bên ngóng trông cô ta.
"Cậu nói Hoàng Thiên Khải này “tâm” lớn đến cỡ nào chứ..." Chử Uẩn (Tống Cẩn) tặc lưỡi hai tiếng, khoanh tay nói: "Kết hôn còn chưa xong đã dám giao con cho “tiểu tam” trông nom, cũng chẳng sợ đứa bé phản kháng.
Nuôi kiểu này, thật sự là con ruột sao?"
Giang Hoài Nguyệt (Ôn Du): "Sinh ra mà không nuôi, thì có phải con ruột hay không cũng chẳng khác gì."
Cô ấy ngước mắt, phân công nhiệm vụ cho Chử Uẩn (Tống Cẩn): "Lát nữa tớ sẽ đi đánh lạc hướng bảo mẫu, cậu tìm cơ hội nhổ vài sợi tóc của thằng bé.
Việc Hoàng Dục Dương có quan hệ huyết thống với Diệp Tịnh Tú hay không có vai trò mấu chốt đối với vụ án này, nhất định phải cẩn thận đấy."
"Yên tâm giao cho tớ đi." Chử Uẩn (Tống Cẩn) dùng đầu lưỡi chạm vào vòm họng, búng lưỡi một cái về phía Giang Hoài Nguyệt (Ôn Du).
Dương Dương mếu máo cúi đầu nhìn chân mình, ấm ức đến mức nước mắt cứ rơi lã chã.
Theo đúng kịch bản gốc, lúc Chử Uẩn (do Tống Cẩn đóng) nhổ tóc Hoàng Dục Dương (do Dương Dương đóng), cô ta đã dùng sức quá mạnh, không chỉ giật đứt cả nắm tóc mà còn khiến thằng bé khóc ầm lên.
Nhưng Tống Cẩn khi diễn đoạn này đương nhiên không thể nhổ nhiều như vậy, và hậu quả là ... Dương Dương hoàn toàn không khóc nổi.
Đến câu "sấm to hạt mưa nhỏ" dành cho thằng bé còn là nói quá, suốt cả cảnh Dương Dương chỉ gào khản cả cổ, nước bọt văng ra còn nhiều hơn nước mắt.
Mặc dù đài từ của thằng bé khá tốt, nhịp điệu lẫn âm sắc đều chuẩn, nhưng diễn xuất lại quá "gồng", lúc thì khoa trương, lúc thì phản ứng không đúng, đến cả Ôn Du kèm cặp mấy lượt vẫn không sửa được cho cháu.
Dù cả hai không hề trách mắng, nhưng Dương Dương vẫn dần mất hết tự tin sau bao lần quay đi quay lại, thấy mình làm thế nào cũng không khiến mọi người hài lòng, thằng bé dứt khoát không muốn diễn nữa.
Nhưng rồi cuối cùng lại khóc thật.
"Oa oa oa, mẹ ơi ... cháu muốn tìm mẹ cơ ..."
Vai Dương Dương run lên từng hồi, tầm nhìn dần nhòe đi vì nước mắt, thằng bé cũng chẳng lau, cứ để mặc cho nước mắt trào ra như lũ.
Lần đầu tiên trên gương mặt Ôn Du xuất hiện vẻ hoảng loạn, cô vội vã lục tìm trong túi lấy ra gói khăn giấy Tâm Tương Ấn, vì quá luống cuống nên vừa lôi ra đã trượt tay rơi xuống đất, cô theo phản xạ đưa tay ra đỡ, nhưng nhanh hơn cô một bước là bàn tay của Tống Cẩn.
Khoảnh khắc đầu ngón tay cả hai chạm vào nhau, thứ cảm nhận được đầu tiên là hơi ấm từ cơ thể Tống Cẩn và những khớp ngón tay hơi cứng của cô ấy.
Bàn tay cô ấy rất đẹp, gầy gò thon dài, những đường gân xanh hiện rõ chạy dài ẩn sâu dưới ống tay áo.
Tống Cẩn không rụt tay lại, sau khi nhặt lên thì phủi sạch bụi bẩn bám ngoài vỏ gói màu xanh, rồi đổi sang tay còn lại để rút một tờ khăn giấy sạch.
Cô mở tờ khăn giấy ra, ngồi xổm nghiêng bên cạnh Dương Dương, cứ thế lặng lẽ nhìn cháu bé.