Hôm nay trời nắng, Lê Hàng liền xếp lại lịch quay ban đầu, ra ngoại cảnh ghi hình cảnh Chử Uẩn và Giang Hoài Nguyệt tiếp cận Hoàng Dục Dương.
Đứa bé đóng vai Hoàng Dục Dương họ Từ, tên cũng có chữ Dương.
Mẹ cậu bé, Từ Anh, là Ảnh hậu Tam Kim, giải thưởng đầu tiên của cô ấy là nhờ Lê Hàng mà có được, với cô ấy Lê Hàng có ơn tri ngộ.
Những năm gần đây, cô ấy bắt đầu vươn ra quốc tế, tính ra thì Dương Dương ít nhiều cũng là một "sao nhí đời F2".
Cậu bé Dương Dương năm nay sáu tuổi, cắt kiểu tóc hot trend của giới trẻ, khuôn mặt trắng như sứ hơi mũm mĩm, trông như một chiếc bánh sữa đáng yêu, đôi mắt cũng to tròn, nhìn là biết giống mẹ cậu bé.
Ngay cả Tống Cẩn, người vốn không hứng thú với trẻ con, cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Đứa bé này, có thể làm người mẫu nhí đấy.
Lê Hàng lúc này vừa sắp xếp xong máy quay, trong tầm mắt thoáng thấy Tống Cẩn và Ôn Du vội vã đến, mắt cô ấy sáng lên.
Cô ấy vội vàng tiến lại gần: "Nhanh nhanh, giúp tớ trông đứa bé một lát." "Hả?" Tống Cẩn đầy vẻ khó hiểu, vô thức dời tầm mắt về phía Dương Dương: “Minh Hy đang trông rồi mà?
Cần gì tụi tớ giúp nữa." "Êi... Cái này khác chứ!" Lê Hàng không đồng tình vỗ vỗ vai Tống Cẩn nói: “Dương Dương hơi hướng nội, không quen tiếp xúc với người lạ, dễ bị gò bó.
Hai cậu mấy ngày này rảnh thì qua làm quen thân thiết với thằng bé một chút, đến lúc quay sẽ không bị đơ." "Hả?
Đã hướng nội, dễ bị gò bó thì sao còn đến đây làm gì?" Nhưng lời vừa thốt ra, Tống Cẩn liền nghĩ đến Ôn Du, người cũng "thanh lãnh hướng nội" nhưng lại đi làm diễn viên, vội vàng chữa lời: "Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại..."
"Cậu đừng nói đi nói lại nữa, nói xem cậu có làm được không đây." Lê Hàng liếc cô ấy một cái, sau đó giả vờ như vô tình quét mắt nhìn xung quanh, xác nhận tạm thời không có ai đến gần mới hạ giọng giải thích với Tống Cẩn: "Từ Anh coi chỗ tớ như một lớp học năng khiếu ấy, tiện thể còn muốn mở rộng con đường diễn xuất cho thằng bé nữa, sao nhí đấy, cậu hiểu không?" Tống Cẩn hơi đau lòng nhìn cô ấy một cái: "Lê đạo diễn vĩ đại ơi, nguyên tắc của cậu đâu rồi?
Sao tớ muốn đến chỗ cậu đóng phim còn phải phỏng vấn, người ta lại nhét thẳng vào được thế?
Vãi chưởng, sao cậu lại thế hả trời." "Thế thì làm sao.” Lê Hàng thấy Tống Cẩn có vẻ hơi làm quá: “Từ Anh nói sau khi xử lý xong chuyện này, bộ phim tiếp theo sẽ quay lại tìm tớ đóng... còn cho tớ tự định cát-xê cơ đấy!"
Thấy Tống Cẩn lại định nói gì đó, Lê Hàng vội chặn lời: "À mà cậu cũng không cần lo, thằng bé thông minh lắm, nhớ lời thoại cực tốt, nói không vấp tí nào đâu." Tống Cẩn bĩu môi, thầm nghĩ đó chẳng phải là kỹ năng cơ bản sao?
Nhưng lại nghĩ đến cái thằng ranh con này mới học lớp một, cái tuổi này của mình hình như vẫn đang "đấm nhau" với bảng cửu chương ở trường tiểu học, nên cũng chẳng nói thêm gì.
Cô ấy vốn định hỏi ý kiến Ôn Du, nhưng lại phát hiện cô ấy đã rời đi lúc nào không hay.
Tống Cẩn như có linh tính, nhìn về phía Dương Dương, quả nhiên thấy cô ấy đã nói chuyện xong với Trần Minh Hy, đang ngồi xổm xuống ngang tầm với Dương Dương, dường như đang nói gì đó với cậu bé.
Những người ở phim trường bận rộn với công việc của mình một cách trật tự, người khiêng đạo cụ, người chỉnh đèn, người cài đặt thiết bị thu âm, sự ồn ào và hỗn độn dường như đã trở thành gam màu nền của cuộc sống.