Chương 45

Vì sợ làm việc giữa chừng buồn ngủ, Tống Cẩn tự pha cho mình một ly cà phê; sợ uống khi bụng rỗng không tốt cho sức khỏe nên còn lấy thêm một miếng bánh quy lót dạ.

Uống xong, cô lại ngồi trên ghế chợp mắt một lát, đến khi thời gian gần đủ mới gọi điện thoại cho Ôn Du.

Nhưng thật bất ngờ, đối phương lại không tắt máy.

Dù sao trong ấn tượng của Tống Cẩn, cô và những người xung quanh thường sẽ tắt máy trước khi gặp trường hợp "Gọi lại sau XX phút", sau đó mới trả lời "Ok" hoặc "1" để xác nhận đã nhận được tin nhắn.

Nhưng Ôn Du lại hoàn toàn ngược lại, cô ấy bắt máy gần như ngay lập tức sau khi Tống Cẩn gọi đến, giọng còn hơi khàn khàn của người mới tỉnh giấc: "Chào buổi sáng..." "Chào buổi sáng.” Tống Cẩn đáp lại.

"Sắp đến giờ dậy rồi, chúng ta sẽ xuất phát lúc bảy giờ." Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Đến giờ tớ xuống tìm cậu nhé?" "Cậu ăn gì chưa?" Ôn Du không trả lời cô mà đột nhiên hỏi sang chuyện khác.

Tống Cẩn tuy không biết vì sao cô ấy hỏi vậy nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tớ vừa ăn một miếng bánh quy, lát nữa chắc sẽ mua gì đó ăn thêm trên đường." Giọng của Ôn Du rất nhẹ và chậm rãi, nghe mà Tống Cẩn cứ lo cô ấy nói được nửa câu lại ngủ thϊếp đi mất.

Cô ấy khẽ cười một tiếng, nói: "Tớ nấu cháo rồi, cậu xuống ăn một chút không?" Tống Cẩn sửng sốt.

Khi nhìn thấy tấm biển số phòng 311 trước mặt, Tống Cẩn vẫn chưa hoàn hồn.

Đầu óc cô ấy đã trở thành một đống bòng bong, chết sống cũng không nhớ ra rốt cuộc mình đã đồng ý với người ta bằng cách nào.

Làm sao bây giờ, cứ sợ lát nữa lại mắc bệnh ngại ngùng.

Nhưng dù sao cũng đã hẹn với người ta rồi, dù nhát gan đến đâu cũng phải lấy lại tinh thần.

Tống Cẩn tự cổ vũ mình trong lòng, dỗ mãi mới chịu bước thêm một bước về phía trước.

Ôn Du nhắn tin nói để cửa cho cô, không cần đổi giày, đến nơi cứ đẩy cửa vào là được.

Tống Cẩn nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nhấn chuông cửa trước khi vào nhà, tránh việc đột ngột xuất hiện làm người ta sợ.

Căn hộ của cô ấy có kiểu dáng giống của Tống Cẩn, nhưng phong cách trang trí nhìn có vẻ tươi sáng và thoáng đãng hơn nhiều so với căn của Tống Cẩn.

Toàn bộ phòng khách mang tông màu "rừng cây.” trung tâm sàn gỗ màu nâu nhạt trải một tấm thảm vuông màu sẫm, ở mép còn đặt thêm hai chiếc đệm tròn họa tiết caro.

Trước chiếc sofa nhung màu xanh rêu đặt một chiếc bàn tròn bằng kính, bên trên còn bày bộ ấm trà cần thiết của người Thanh Thị và một bó hoa đào tươi.

Phòng khách dường như còn đốt hương thơm, thoang thoảng mùi cam quýt, nhưng Tống Cẩn nhìn quanh một hồi vẫn không tìm thấy nguồn gốc mùi hương.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ, cô ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Ôn Du mặc váy ngủ giữ ấm đi xuống từ cầu thang.

Chiếc váy ngủ màu vàng kem trông mềm mại, nhìn thôi đã thấy sờ rất thích tay.

Dưới vạt váy dài quá gối là đôi chân thon thả, cô ấy đi một đôi dép xỏ ngón bước xuống.

Ôn Du trông như vừa rửa mặt xong, vài lọn tóc mái phía trước không tránh khỏi bị nước làm ướt.

Bình thường gặp mặt, trên mặt cô ấy ít nhiều đều có trang điểm, nhưng lúc này cô ấy lại để mặt mộc, gương mặt trắng nõn ngái ngủ, nốt ruồi lệ ở khóe mắt phải nổi bật, đôi môi mỏng nhạt màu, trông có vẻ thiếu sức sống.

Khi nhìn thấy Tống Cẩn ở dưới nhà, bước chân của Ôn Du rõ ràng khựng lại một chút, sau đó cô ấy nhanh hơn bước xuống lầu và nói: "Cậu nhanh thật đấy."