Chương 44

Nhưng Tống Cẩn cảm thán không phải vì Ôn Du từng chơi tựa game này, mà là thông qua tấm ảnh chụp màn hình này, cô nhớ đến "bạn gái cũ" của mình.

Cô và bạn gái cũ quen nhau trên 《Fourth Apocalypse》.

Ban đầu chỉ là bạn chơi game, thời gian dài rồi phát hiện hai người hợp nhau mọi mặt, cộng thêm game vừa hay ra mắt hệ thống tình nhân, Tống Cẩn mới nửa đùa nửa thật hỏi đối phương có muốn ghép đôi với mình không.

Kết quả đối phương thật sự đồng ý.

Trước khi chính thức trở thành tình nhân, hai người đều không biết tên thật của đối phương cũng như vẻ ngoài ra sao, chỉ biết người kia là một bạn nữ trạc tuổi mình.

Thậm chí vì vấn đề thiết bị game, Tống Cẩn còn chưa từng nghe giọng nói của người đó.

Nhưng cuối cùng vẫn cứ mơ mơ màng màng yêu đương với nhau.

Tống Cẩn không có kinh nghiệm yêu đương, cũng không biết phải làm sao để ở bên người yêu, loay hoay mãi chỉ biết bê y nguyên bộ "tam món đồ tình nhân" trên mạng về: ảnh đại diện đôi, tên ID đôi, và cái giới thiệu couple mà năm đó thấy rất bá đạo nhưng giờ nhìn lại ngượng muốn đâm mù mắt mình.

Nhưng Tống Cẩn sau này phát hiện, hai người chỉ đơn thuần thêm một cái danh "tình nhân", còn cách ở chung hoàn toàn không khác gì lúc trước.

Thời gian kéo dài, cô cũng không thể nói rõ với đối phương rốt cuộc là người yêu hay bạn bè quan hệ rất tốt nữa.

Mãi cho đến khi cô bay ra nước ngoài làm thực tập sinh, công ty ký hợp đồng không cho nghệ sĩ yêu đương, Tống Cẩn mới đành lòng dứt khoát chia tay người đó.

Nhắc mới nhớ... không biết bây giờ đối phương thế nào rồi nhỉ?

Cái suy nghĩ đột ngột xuất hiện này khiến Tống Cẩn giật mình.

Cô vội vàng lắc đầu, cố gắng gạt bỏ cái ý nghĩ không tỉnh táo này đi.

Cô thoát khỏi vòng bạn bè, chuyển về giao diện trò chuyện với Ôn Du.

Tống Cẩn vốn còn định gửi tin nhắn hỏi chị ấy đã dậy chưa, nào ngờ đối phương nhanh hơn một bước, kịp "chọc" một cái trước khi Tống Cẩn kịp nhấn vào ô nhập liệu.

[“Ôn Du” đã chọc bạn và nói tớ có thể hôn cậu không?]

Tống Cẩn: "..."

Chết tiệt, lần trước chơi thử thách mạo hiểm đổi thành cái này xong cứ quên không sửa lại.

Nhưng rõ ràng đối phương còn ngượng hơn cô, dòng chữ "Đối phương đang nhập..." ở phía trên cùng giao diện trò chuyện cứ ngắt quãng liên tục không biết kéo dài bao lâu, cuối cùng Ôn Du mới gõ ra bốn chữ giải thích lý do của mình.

[Xin lỗi, chạm nhầm]

Tống Cẩn gõ chữ rất nhanh: [Haizz, không sao đâu mà]

[Sao chị dậy sớm thế?]

Đối phương trả lời tức thì: [Tớ sợ cậu đợi lâu quá]

Tống Cẩn sững người một lát, ánh mắt vô thức liếc nhìn góc trên bên trái màn hình.

05:22

Thì... cũng đâu cần dậy sớm đến thế nhỉ...

Không hiểu sao, Tống Cẩn bỗng nhiên liên tưởng đến mấy cô cậu học sinh tiểu học vì ngày mai được đi dã ngoại nên hồi hộp không ngủ được.

"Hay chị ngủ thêm một lát nữa đi, sáu giờ em gọi cho chị nhé?" Tống Cẩn khuyên nhủ: “Vốn dĩ cường độ làm việc ở đoàn phim đã cao rồi, nếu không nghỉ ngơi đàng hoàng chắc chắn không trụ nổi đâu."

Ôn Du bên kia điện thoại gật đầu, thật sự trở mình đổi tư thế thoải mái hơn chuẩn bị ngủ.

"Lát nữa gặp nhé?" Tống Cẩn nói: “Lát nữa gặp."

Tống Cẩn đặt điện thoại xuống, lại vùi mình trên giường ủ ê một lúc, chờ xác nhận mình thực sự không ngủ được mới chịu lết khỏi giường, đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.