Cô cũng chẳng thèm để ý phép lịch sự nữa, sau khi khách sáo tạm biệt Ôn Du thì nhấn nút đóng cửa với tốc độ nhanh nhất đời.
Tống Cẩn lết thân xác mệt mỏi vào nhà, vứt mình lên chiếc sofa mềm mại rồi chuẩn bị lướt mạng "giải sầu".
Tay thành thạo chuyển sang tài khoản phụ, sau khi trang được làm mới, các đề xuất liên quan hiện ra khiến Tống Cẩn tối sầm mặt mày.
Tống Cẩn không thể tin nổi nhấn vào, cảnh tượng vốn đã được cắt riêng ra lại bị cô phóng to rồi phóng to nữa, cho đến khi mái tóc đen của người trong ảnh phản chiếu lại đôi mắt mở to của chính cô.
#Sốc! Ảnh hậu trường chụp ảnh đôi Tống - Ôn bị lộ, mặt đỏ bừng là vì cớ gì?
#Tống Cẩn ngã ở phim trường, Ôn Du ôm trọn vào lòng.
#Tống Cẩn đừng có “ké fame”. #Ôn Du bỏ cái tay bẩn thỉu ra!
#Mẹ ơi con gặm được “thuyền” thật rồi!
Nhìn bản thân trong ảnh đỏ bừng từ cổ lên đến mặt, cô có chút không thể tin nổi – cô biết mình có lẽ, à không, chắc chắn là đã đỏ mặt thật, nhưng sao lại đỏ đến mức này?
Quan trọng là sao vẫn không có ai nhắc cô một tiếng?
Hơn nữa, rốt cuộc là kẻ nào thất đức vậy hả, chụp ảnh thì thôi đi đằng này còn tuồn ra ngoài nữa chứ á á á...
Chuyện đã đến nước này, Tống Cẩn chỉ đành tự an ủi mình rằng vấn đề không lớn, tất cả chỉ là thủ đoạn tuyên truyền của Lê Hàng mà thôi.
Nhưng giây tiếp theo, cô chú ý thấy có một tiêu đề đang chen lên vị trí đầu bảng giải trí với một xu hướng đáng sợ.
Mắt Tống Cẩn giật nảy lên. Từ khóa ngắn gọn súc tích, tổng cộng chỉ có bốn chữ.
#Ôn Du like
Thời gian là mười phút trước.
"Đừng mà, nhột quá..."
Ở cổ truyền đến từng đợt chạm nhẹ nhàng, mềm mại và tinh tế, bộ não hỗn loạn nhất thời không đoán ra được là thứ gì.
Giữa lúc ý thức mơ màng, Tống Cẩn chậm rãi mở mắt, ngay sau đó liền nhìn thấy một đỉnh đầu đang lên xuống nhịp nhàng.
...
Nụ hôn vẫn tiếp tục không ngừng, càng lúc càng sâu đậm, đôi môi đỏ nghiền nát, nhai vụn thứ tình cảm không thể nói thành lời, rồi mượn sự tiếp xúc da thịt để nhào nặn vào mạch máu cô, xuôi theo tuần hoàn cơ thể chảy thẳng đến trái tim cô, cho đến khi đối phương cảm nhận được tình yêu nồng nhiệt lại bí mật của mình.
Ôn Du cẩn thận men theo đường cong cổ Tống Cẩn mà di chuyển lên trên, khi chạm vào đôi môi đỏ của cô thì dừng lại một chút, sau đó lại nhẹ nhàng cọ xát lên.
Như vô số lần trước đó, Tống Cẩn theo bản năng muốn đưa tay đẩy cô ra, nhưng bất ngờ thay, lần này cô thật sự đã thành công.
Cảm giác khi ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy xương quai hàm của Ôn Du thật chân thực, ấm áp, tinh tế, lòng bàn tay dán vào cổ thậm chí còn cảm nhận được tiếng nuốt nhẹ của cô ấy.
Trên mặt Ôn Du hiện lên vẻ nghi hoặc, dường như không hiểu phản ứng lúc này của Tống Cẩn.
Thấy cô ấy lại định cúi xuống, Tống Cẩn cũng không kịp suy xét vì sao mình lại cử động được.
Cô lợi dụng tư thế của cả hai lúc này, dùng cánh tay như chiếc nĩa chống bạo động chắn giữa Ôn Du và mình; hai chân đang tách ra lập tức khép lại rồi đẩy lên, đẩy Ôn Du ra xa tới một khoảng cách an toàn.
Ôn Du có vẻ tủi thân, đôi mắt sâu thẳm đong đầy sương mờ như thể sắp khóc đến nơi: "Sao vậy? Tớ làm cậu đau à?"
Không phải, chị OOC rồi à?