Chương 9

Giọng hắn nghẹn lại, trầm thấp bên tai:

“Vân Nhi, đừng làm vậy với ta… nếu nàng còn cười với kẻ khác một lần nữa… thì đừng trách ta điên đến mức nàng không nhận ra ta nữa.”

“Ta cứu nàng, để nàng sống. Nhưng nếu sống để thuộc về kẻ khác… thì ta thà bóp nát nàng ngay từ hôm đó.”

Cổng lớn Tần phủ vừa mở, chiếc xe ngựa đen dừng lại ngay bậc tam cấp, bánh xe còn chưa ngừng hẳn, rèm đã bị vén tung.

Tần Mặc Huyền bước xuống, tay siết chặt cổ tay Bạch Khinh Vân như kéo một kẻ phạm tội.

Cả tiền viện ngỡ ngàng, người hầu hai bên hành lang quỳ rạp xuống, không ai dám nhìn lên, nhưng từng ánh mắt đều thoáng hoảng sợ.

Trên bậc thềm là Tần lão gia, cùng Tần phu nhân vừa nghe tin con trai đột ngột trở về, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng ấy.

Khinh Vân bị kéo đi như không có trọng lượng, bước chân loạng choạng, hai má sưng đỏ, tóc rối, môi dính máu, sắc mặt tái xanh.

Nàng gắng giữ lễ nghi, nhưng tay hắn nắm quá chặt, không thể cúi người, cũng không dám kêu một tiếng.

Tần phu nhân biến sắc, cất giọng: “Huyền nhi, con đang làm gì thế?”

Đôi mắt Tần Mặc Huyền nhìn thẳng về phía trước, kéo nàng đến giữa sân chính, nơi có hơn chục gia đinh đang đứng, bao gồm cả quản gia, thị vệ, nha hoàn.

Đến giữa sân, hắn mới dừng lại. Gió xuân vừa thổi tới, áo choàng đen thêu văn tang tàng bay nhẹ, trông hắn chẳng khác gì cơn cuồng phong ẩn trong thân xác một thiếu niên.

“Từ hôm nay trở đi, Bạch Khinh Vân không được bước ra khỏi phủ dù chỉ một bước.”

Mọi người lặng ngắt như tờ.

Khinh Vân cắn môi, đầu cúi thấp đến mức cổ như muốn gãy.

Tần phu nhân nhíu mày: “Huyền nhi, chuyện gì…”

Tần Mặc Huyền quay đầu nhìn bà, nhưng lời nói là dành cho tất cả:

“Nàng là người của Tần gia. Bất cứ ai, dù là người ngoài hay trong phủ, nếu dám giúp nàng bước khỏi cổng lớn nửa bước… thì lo chọn trước cho mình một phần mộ đi.”

Không ai dám động đậy, kể cả Tần lão gia, người từng dày dạn gió sương nơi triều đình, cũng chỉ lặng lẽ siết chặt tay cầm gậy.

Tần Mặc Huyền nhìn khắp sân, dừng lại một khắc nơi ánh mắt Tiểu Thúy, người duy nhất đứng ở hàng sau vẫn còn dám thở.

“Tiểu Thúy.”

Nàng run rẩy quỳ xuống: “Dạ… có nô tỳ.”

“Nếu nàng còn bước ra khỏi cửa lần nữa, ta hỏi tội đầu tiên là ngươi.”

Tiểu Thúy úp mặt xuống đất, không dám thở mạnh. “Nô tỳ… không dám…”

Tần Mặc Huyền hài lòng, quay người kéo Khinh Vân vào thẳng bên trong, để lại sau lưng một khoảng sân tĩnh mịch như đất chết.