- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Đổi Mặt Chạy Trốn
- Chương 8
Đổi Mặt Chạy Trốn
Chương 8
Tần Mặc Huyền ngồi đối diện nàng, gương mặt hắn khi còn ở chợ là vẻ điềm tĩnh u ám, nhưng lúc này... là một thứ hoàn toàn khác.
Ánh mắt hắn như thiêu đốt, không còn là băng lạnh cố nén, mà là lửa giận cuồng loạn vừa bùng ra khỏi xiềng xích.
Chát!
Tiếng tát đầu tiên giáng xuống khiến nàng nghiêng đầu, mái tóc dài rối tung, làn da trắng bị đánh lệch hẳn sang một bên.
Bạch Khinh Vân mở to mắt, kinh ngạc đến mức nghẹn thở.
Chát!
Lần thứ hai mạnh hơn, má trái tê rát, âm thanh sắc như roi da quất vào không gian kín mít.
Chát!
Lần thứ ba, nàng bật ra một tiếng nấc, thân thể đổ nghiêng sang mép xe, một bên môi bật máu.
“Ta vừa quay lưng đi là nàng cười với hắn?”
Hắn gầm lên, giọng không lớn nhưng sắc như dao, rạch từng mạch máu trong nàng.
Nàng run rẩy, tay đưa lên che mặt, nhưng hắn đã vươn tay kéo xuống thô bạo.
“Không được trốn!”
Chát!
Cái tát thứ tư rơi xuống má đang bầm, như muốn đánh nát gương mặt phấn nộn kiều diễm của nàng.
Bạch Khinh Vân khóc òa, không còn giữ nổi lễ nghi, không còn phân biệt tự tôn.
Nàng sụp xuống trong xe, quỳ gối, hai tay níu lấy vạt áo hắn, miệng rối rít:
“Tần công tử… đừng… đừng đánh nữa… đau… thϊếp đau lắm…”
Hàng lệ tuôn ào như vỡ đê, mỗi câu cầu xin là một tiếng khóc tắt nghẹn trong l*иg ngực, không còn khí lực nào để che giấu.
“Thϊếp biết sai rồi… không cố ý đâu… thật sự không cố ý…”
Tần Mặc Huyền nhìn người con gái mới sống sót sau tan cửa nát nhà, chỉ vừa ngoan ngoãn ăn cơm Tần phủ chưa được bao lâu, vậy mà hôm nay… cười với kẻ khác.
“Vân Nhi, chỉ một tháng… mà nàng đã cười như thể cả đời chưa từng mất ai.”
Nàng lắc đầu, nước mắt nhỏ xuống tay hắn. “Thϊếp… không có…”
“Không có? Hắn là ai? Lục thế tử. Hôn phu năm xưa của nàng, đúng không?”
Nàng nghẹn lại, không biết nên phủ nhận hay thừa nhận.
“Chỉ một ánh mắt của hắn… nàng đã quên ai đưa nàng ra khỏi biển lửa, chỉ một câu gọi tên… nàng liền mỉm cười với hắn như chưa từng chịu đau.”
Bạch Khinh Vân khóc nấc, người mềm oặt, hai tay siết lấy cổ tay hắn như muốn giữ một cái mạng cuối cùng.
“Thϊếp không cố ý… thϊếp thật sự không cố ý…”
Nhưng Tần Mặc Huyền đã không còn nghe, cả người hắn run lên không phải vì giận nàng, mà vì sợ.
Sợ nếu không giữ chặt từ bây giờ, thì người con gái này, từng chút một… sẽ bị người khác cướp khỏi tay.
Hắn kéo nàng vào lòng, như siết một món đồ quý sắp bị bẻ gãy, tay siết chặt đến mức nàng không thở nổi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Đổi Mặt Chạy Trốn
- Chương 8