Chương 6

Khinh Vân dừng lại bên một gian hàng nhỏ bày đầy trâm ngọc và vòng tay.

Ánh sáng buổi sớm phản chiếu lên những món trang sức, lấp lánh như nước suối đầu nguồn.

Nàng nghiêng đầu, nhìn một chiếc trâm hoa cúc khảm ngọc xanh, khẽ hỏi: “Tỷ thấy thế nào?”

Tiểu Thúy cười đáp: “Hợp với tiểu thư lắm. Nhưng tay nghề có lẽ không bằng các món trong Tần phủ…”

“Không sao, trâm quý có thể dùng lúc vào yết kiến. Còn chiếc này, chỉ để nhớ một ngày xuân.”

Nàng vừa đưa tay chạm vào chiếc trâm thì đằng sau chợt vang lên một giọng nam trong trẻo, mang theo âm điệu bất ngờ mà đầy vui mừng:

“Khinh Vân?”

Nàng khựng lại, bàn tay khẽ run, rồi quay người theo bản năng.

Người thiếu niên đứng đó mặc thường y màu lam, mái tóc đen được cột gọn bằng dải lụa bạc, khuôn mặt sáng sủa với đôi mắt mang ý cười dịu dàng.

Đằng sau là một thiếu niên áo xanh đi theo như thị vệ, ánh mắt kín đáo nhưng có phần cảnh giác.

Khinh Vân mở to mắt, ngỡ như thấy một đoạn ký ức bước ra từ quá khứ.

“Lục… thế tử?”

Người ấy cười, bước tới gần, ánh mắt nhìn nàng như sợ nàng sẽ biến mất: “Đúng là muội rồi. Ta còn tưởng mình nhìn nhầm. Vậy mà là thật. Muội… vẫn còn sống.”

Nàng khẽ gật đầu, giọng nghẹn lại nơi cổ: “Thần… vẫn còn sống.”

“Không cần xưng thần với ta, không phải muội từng gọi ta là ca ca sao?”

“Từ khi phụ mẫu qua đời… muội không còn dám giữ những cách gọi xưa.”

Lục Trạm Khiêm đích tử của Lục vương phủ, thanh mai trúc mã năm nào, cũng là người được hứa hôn cùng nàng khi còn nhỏ.

Năm nàng tám tuổi, hắn từng cõng nàng qua bờ Tây hồ, để nàng hái được đoá sen đầu mùa.

Bao nhiêu ký ức, chỉ một câu gọi tên đã trỗi dậy như lớp bụi vừa bị gió xuân thổi tung.

Lúc gặp lại, hắn đã cao lớn hơn xưa, ánh mắt trưởng thành nhưng vẫn giữ nét dịu dàng vốn có.

Không giống Tần Mặc Huyền người khiến nàng hít thở cũng thấy áp lực, Lục Trạm Khiêm trước sau vẫn là một mảnh xuân quang ôn nhu, chưa từng khiến nàng phải dè chừng.

“Khinh Vân… một tháng qua, ta vẫn tìm muội. Người ta nói không còn ai sống sót sau vụ hỏa hoạn… ta không muốn tin.”

Nàng cúi đầu, thì thầm như lá khô xào xạc: “Khi tỉnh lại, đã là người Tần phủ rồi. Tất cả… đều đã thay đổi.”

“Vậy… nếu muội muốn, có thể theo ta về phủ Lục. Bất luận Tần gia có ơn gì, ta cũng sẽ thay muội trả. Chỉ cần muội đồng ý.”

Tiếng nói kia còn chưa kịp rơi hẳn xuống, thì đám đông phía sau bỗng tách ra, như bị một luồng khí lành lạnh ép lùi.