Chương 5

Không ngờ, Tần phu nhân nghe xong lại mỉm cười rất hiền hậu.

Người phu nhân xuất thân từ dòng trâm anh, dung mạo đoan trang, giọng nói chậm rãi: “Khinh Vân à, con ra ngoài đi dạo cũng tốt. Ở mãi trong phủ dễ khiến tâm tư buồn bã. Hôm nay trời đẹp, cứ đi một vòng xem xuân về đến đâu rồi.”

Khinh Vân chắp tay thi lễ, ánh mắt thành kính: “Đa tạ phu nhân thành toàn.”

Nàng đâu biết, lúc xoay người bước ra khỏi nội viện, ánh mắt của Tần phu nhân thoáng trầm xuống, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn dần khuất sau cánh cửa chạm rồng, rồi nhẹ thở dài.

“Con bé… vẫn còn quá trong sáng.”

Ra đến cổng chính, Tiểu Thúy đã chuẩn bị kiệu nhỏ và hai thị vệ đi theo.

Cả hai ngồi trong kiệu, Khinh Vân vén rèm nhìn dòng người ngoài phố.

Bao lâu rồi nàng chưa từng thấy hoa bán bên đường?

Những chiếc l*иg đèn giấy treo trước hiên, những hàng quán bày bánh tổ, người người rộn ràng vì lễ Nguyên Tiêu sắp đến.

Gió nhẹ phất qua tóc nàng, dịu dàng như vuốt ve một giấc mộng vừa tỉnh.

Bạch Khinh Vân nghiêng đầu hỏi Tiểu Thúy: “Tỷ thấy không? Nếu không có ngày đó, có lẽ hôm nay muội cũng đang cùng mẫu thân đi mua bánh về cúng đầu xuân.”

Tiểu Thúy không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

Khinh Vân nhìn về phía trước, giọng như mây: “Nhưng không sao, hiện tại cũng tốt. Tần công tử là ân nhân, Tần phu nhân rất hiền hậu, tỷ luôn bên cạnh muội… mọi thứ đều tốt cả.”

Nàng nói ra điều ấy bằng tất cả sự bình thản, hệt như một cô gái nhỏ vừa đi qua cơn mộng dữ, tin rằng trời xanh không còn nổi giận với mình nữa.

Chỉ là, nàng đã quên… lời nói của một kẻ giữ l*иg giam, vốn không phải để nghe rồi quên.

Và trên mái đình cao nhất của Tần phủ khi ấy, một bóng áo đen vừa từ xa trở về đứng lại trong giây lát.

Ánh mắt hắn lạnh như sắt thép giữa tuyết tan, rơi xuống khoảng sân trống trước phòng nàng.

Kiệu của nàng đã rời đi.

Tần Mặc Huyền nhìn bóng kiệu dần xa, khoé môi nhếch nhẹ, nhưng ánh mắt tuyệt không cười.

“Vân Nhi… nàng đang thử giới hạn của ta sao?”

Kinh thành vào tiết xuân rộn ràng như mở hội.

Phố lớn treo đầy l*иg đèn, người bán hàng rong gõ phách hát hò, tiểu hài tử chạy chân đất cười vang bên quầy kẹo hồ lô.

Cảnh sắc náo nhiệt mà dịu dàng, mang đến một thứ cảm giác ấm áp mà Bạch Khinh Vân đã lâu chưa chạm tới.

Nàng xuống kiệu nơi góc chợ phía nam, áo choàng xanh nhạt khẽ lay theo gió.

Tiểu Thúy theo sát phía sau, thỉnh thoảng lại nhắc nàng coi chừng bước chân, nhưng khó giấu được niềm vui hiện rõ trong ánh mắt.