Đôi mắt Tần Mặc Huyền, từ lúc bước vào đã dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, chằm chằm như muốn xuyên thấu qua lớp da thịt mà nhìn vào tận trong lòng.
Một lúc lâu, hắn mới bước đến gần, rút khăn tay ra lau nhẹ khoé môi còn dính cháo của nàng.
Bạch Khinh Vân khẽ lùi một bước.
Tần Mặc Huyền thu tay lại, ngồi xuống chiếc ghế cạnh.
Nàng mím môi, ánh mắt không rời khỏi hắn.
Mãi rồi mới khẽ hỏi, một câu mà suốt đêm qua nàng không dám mở miệng:
“Vì sao… chàng lại cứu ta?”
Thiếu niên hơi nghiêng đầu, cười nhẹ một tiếng, nhưng ánh cười không chạm tới đáy mắt.
“Vì ta không muốn nàng chết. Nàng chết rồi… ai sẽ ở bên ta?”
Nàng ngẩn ra. Hắn đứng dậy, bước về phía nàng, từng bước rất chậm, nhưng mỗi bước lại khiến không khí xung quanh trĩu nặng.
Khi đứng trước mặt nàng, hắn cúi đầu, mắt nhìn thẳng: “Bạch Khinh Vân, ta cứu nàng… không phải vì nhân nghĩa. Càng không phải vì nàng đáng thương.”
“Mà vì ta không muốn nàng thuộc về ai khác.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao, khảm thẳng vào tim thiếu nữ còn chưa kịp lành.
Cô bé mười một tuổi ấy không biết, câu nói đầu tiên hắn dành cho nàng cũng là sợi xích đầu tiên cho cuộc đời giam cầm không lối thoát.
Tiết trời tháng Giêng sau trận tuyết lớn, không khí mang theo hương cỏ non, gió sớm thổi nhẹ qua những kẽ lá còn đọng sương.
Trong Tần phủ, hàng mai trước hiên đã trổ búp non, cánh cửa khảm hoa văn lặng lẽ mở ra để đón ánh nắng đầu ngày.
Bạch Khinh Vân ngồi bên cửa sổ, vừa vén rèm nhìn ra sân vừa lắng tai nghe động tĩnh.
Phòng Tần Mặc Huyền cách chỗ nàng ở chỉ ba bước chân, một dãy hành lang uốn lượn qua tấm bình phong khảm gỗ trắc, mỗi khi hắn rời đi, tiếng bước chân dẫu nhẹ cũng không lọt khỏi tai nàng.
Trời còn chưa sáng hẳn, nàng đã nghe tiếng cửa khẽ mở, rồi tiếng giày bước qua hành lang đá.
Chỉ một thoáng rất nhanh, rồi trở lại tĩnh mịch như cũ. Tần công tử đã rời phủ, như thường lệ lúc trời chưa rạng.
Khinh Vân rũ rèm, quay sang Tiểu Thúy đang xếp lại y phục, nở một nụ cười ranh mãnh.
“Tỷ, hôm nay trời đẹp… chúng ta ra ngoài một chút có được không?”
Tiểu Thúy ngẩng lên, thoáng sửng sốt: “Tiểu thư muốn ra ngoài? Nhưng…”
“Muội không còn là đứa trẻ sợ sệt nữa. Ở Tần phủ một tháng rồi, cũng nên bước ra một chút, để nhớ lại cách nắng ngoài kia có mùi gì.”
Tiểu Thúy nhìn ánh mắt dịu dàng mà kiên định của nàng, cuối cùng cũng mỉm cười gật đầu.
“Vậy để nô tỳ xin phép Tần phu nhân.”