Giọng hát không to, chỉ là một khúc ru dỗ trẻ con thuở còn ở Bạch phủ:
“Gió xuân chớ cuốn đi,
Khăn tay mẹ thêu ngày Tết...
Trăng tròn đừng chiếu nữa,
Kéo mộng con xa nhà…”
Không ai dạy nàng hát khúc ấy. Nhưng dường như bé con trong lòng đã từng nghe qua, từ giọng nói của mẫu thân mình chăng?
Hay là trong một đêm Tết xa xưa, được cha cõng trên vai, tay vươn lên bắt lấy hoa đăng?
Bạch Khinh Vân khẽ run lên. Rồi một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Tiểu Thúy dịu dàng ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lưng như dỗ dành một đứa trẻ lạc mẹ.
Đêm hôm ấy, tiểu thư Bạch phủ lần đầu tiên rơi nước mắt trong lòng người khác.
Tiếng nức nở nhỏ xíu, như nghẹn nơi cuống họng, chẳng dám bật thành lời.
Tần Mặc Huyền đứng ngoài cửa nửa canh giờ, như thể đang ghi nhớ âm thanh ấy, âm thanh của một con chim non lần đầu nhận ra tổ mình đã không còn.
Ngày hôm sau, hắn ra lệnh: “Từ nay, Tiểu Thúy theo hầu bên người nàng.”
Và từ đó, bất kể nàng ở đâu trong Tần phủ, Tiểu Thúy đều theo sát như hình với bóng.
Là người duy nhất nàng tin, người duy nhất dỗ được nàng ăn một chén cháo loãng hay nhét vào tay nàng một chiếc bánh hoa quế dịu mùi.
Buổi sớm hôm ấy, trong gian phòng thơm hương gỗ đàn, Bạch Khinh Vân ngồi bên mép giường, thân hình nhỏ bé tựa vào gối, áo lụa trắng gài nút cẩn thận.
Gương mặt tái nhợt nhưng sạch sẽ, đôi mắt vẫn còn ửng đỏ nơi khóe.
Tiểu Thúy ngồi bên, tay cầm bát cháo còn bốc hơi, múc từng thìa nhỏ, dịu giọng dỗ dành: “Tiểu thư ăn thêm một chút thôi, hôm qua đã không ăn gì rồi. Cháo hoa này nấu bằng gạo mới, có thêm một chút hạnh nhân, thơm lắm. Nếu người không ăn, lát nữa thuốc vào bụng sẽ đau đấy.”
Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt hơi ngập ngừng.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi há miệng, nhận lấy từng thìa cháo như một thói quen được dạy lại.
Tiểu Thúy mỉm cười, đang định tiếp tục, thì ngoài cửa vang lên một tiếng “cạch” khẽ khàng.
Tần Mặc Huyền bước vào, trên người là trường sam gấm đen viền bạc, tuổi chỉ mười bảy nhưng sống lưng thẳng tắp, khí chất lạnh lẽo đến mức khiến đèn trong phòng như trầm xuống.
Ánh sáng phản chiếu lên đôi mắt đen sâu của hắn, khiến người đối diện bất giác thấy rùng mình.
Tiểu Thúy lập tức đứng dậy hành lễ, rồi lui ra nhường lại không gian.
Bạch Khinh Vân ngước lên, đôi mắt to tròn trong trẻo còn vương nét ngơ ngác.
Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, có phần sợ hãi, nhưng vẫn gượng đứng dậy, khẽ khom lưng hành lễ, giọng nói mềm như cỏ non:
“Đa tạ công tử… đã cứu mạng.”