Lại nữa, hắn lại dùng những lời nói ấy, để giam cầm nàng, làm nàng sợ hãi đến nỗi mỗi đêm cũng không thể ngủ yên.
Bạch Khinh Vân nhìn vào mắt hắn, sâu thẳm, đen tối, và nguy hiểm như vực sâu không đáy.
Nàng biết, hắn yêu nàng, nhưng tình yêu đó, giống như sợi xích vàng đẹp đẽ, đeo lên cổ nàng từng ngày, từng đêm.
Nàng mỉm cười, như bao nhiêu lần trước.
Một nụ cười dịu dàng, nhu mì, không phản kháng.
Nhưng trong đáy mắt, là một ngọn sóng ngầm đang trỗi dậy.
Chỉ cần chờ đến đêm trăng tròn tháng tới, khi vị phù thủy trong Yểm Cốc mở mắt nhìn nhân gian, nàng sẽ đổi tất cả.
Đổi lấy một kiếp sống không có hắn.
Nhưng nàng không hề biết, trong khoảnh khắc nàng khẽ siết chặt bàn tay, người đàn ông phía sau đã nhíu mày rất khẽ.
Bởi vì Tần Mặc Huyền không chỉ giam giữ nàng bằng quyền lực.
Mà còn bằng bản năng của một con thú, chưa từng để con mồi mình nuôi lớn có cơ hội chạy thoát.
-
Tứ hợp viện phía đông Tần phủ khi ấy còn để trống.
Dù là nơi ở dành cho khách quý nhưng suốt bao năm vẫn không ai trú ngụ lâu dài, cây mai trước hiên cũng cằn cỗi, cánh cửa cũ kỹ không thường mở ra.
Mãi đến ngày Bạch Khinh Vân được đưa về, nơi ấy mới lần nữa thắp đèn, trải nệm, đốt lò sưởi.
Nàng khi đó chỉ mới mười một tuổi, mái tóc dài còn chưa kịp chải chuốt đã cháy xém vài sợi vì khói lửa.
Y phục trắng muốt của Bạch phủ được thay bằng áo lụa mềm do Tần gia chuẩn bị, nhưng thân thể gầy nhỏ ẩn dưới lớp gấm là từng vết thương lốm đốm vẫn chưa lành.
Tần Mặc Huyền đứng nơi bậc thềm, mặc trường bào đen viền bạc, lặng lẽ nhìn người thiếu nữ nhỏ bé được đưa vào trong.
Sau khi thái y rời đi, nha hoàn trong phủ lần lượt thay phiên chăm sóc nàng.
Nhưng tiểu cô nương ấy không nói không cười, không ăn không uống.
Đêm đầu tiên, nàng nằm nghiêng trên giường, mắt mở trừng, cả đêm không khép lại.
Người cuối cùng được đưa vào hầu hạ là Tiểu Thuý, nha hoàn từng theo bên mẫu thân hắn, thông minh lanh lợi, giọng nói dịu dàng như nước.
Nàng bước vào phòng, thấy bé con trên giường đang ôm chặt chiếc chăn dày, đôi mắt to tròn trống rỗng đến đau lòng.
Tiểu Thúy ngồi xuống bên mép giường, tay đặt lên vai cô bé, nhẹ giọng: “Tiểu thư, người nhà của tiểu thư chắc chắn không muốn nhìn thấy người gầy đi như vậy đâu. Người đi rồi, mình phải thay họ sống cho thật tốt, được không?”
Tiểu Thúy nhìn vết cháy sém nơi đuôi tóc nàng, lòng nhói lên, liền lấy lược gỗ nhẹ nhàng gỡ rối từng sợi tóc một, vừa chải vừa khe khẽ hát.