Trong khuê phòng rộng lớn, khung cửa sổ khảm hoa mai chạm trổ tinh xảo khẽ vang tiếng gió rít qua khe.
Lò sưởi cháy đỏ rực, tỏa hơi ấm nồng nàn, nhưng trong lòng Bạch Khinh Vân, lại chỉ là một mảnh lạnh lẽo.
Nàng ngồi trước án thư, tay cầm bút lông nhưng chẳng viết nổi một nét.
Tấm lụa trắng trải ra trước mặt, mực đã mài xong, thế mà hơn một canh giờ trôi qua vẫn chưa điểm chữ nào.
Mái tóc đen dài buông nhẹ sau lưng, xiêm y bằng gấm thêu tường vân, cổ áσ ɭóŧ lông hồ ly trắng muốt, quý giá đến mức nữ quyến trong cung cũng chưa chắc đã có.
Bên ngoài là Tần phủ, nơi uy quyền bao trùm cả kinh thành, từng viên đá, từng ngọn đèn đều toát ra sự giàu có và lạnh giá đến ghê người.
Bên trong, là Bạch Khinh Vân, con gái duy nhất của Bạch tướng quân, cũng là người duy nhất còn sống sót sau đại họa năm đó.
Năm nàng mười một tuổi, một trận hỏa hoạn thiêu rụi toàn bộ Bạch phủ.
Khi tỉnh dậy, nàng đã nằm trong Tần gia, bên giường là thiếu niên áo đen đứng lặng.
“Từ nay về sau, ta sẽ chăm sóc nàng.”
Khi ấy, nàng vừa mất cha mẹ, mất người thân, trong mắt chỉ còn hắn.
Mười năm trôi qua, Tần Mặc Huyền đã trở thành người đàn ông khiến cả thiên hạ phải cúi đầu.
Nhưng đối với nàng, hắn chưa bao giờ là ánh sáng cứu rỗi như năm xưa nữa.
Cửa phòng khẽ mở ra không một tiếng động.
Tần Mặc Huyền không cần người báo, không cần gõ cửa.
Hắn là như vậy, chưa từng cho nàng có quyền khép lại điều gì.
“Không viết nổi một chữ?”
Giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng, mang theo lạnh giá đặc trưng của tuyết đầu đông.
Bạch Khinh Vân không quay đầu, cầm lại bút cố viết một chữ Tĩnh, nhưng tay run nhẹ khiến nét mực hơi nghiêng.
Tần Mặc Huyền bước đến, bàn tay khẽ đặt lên vai nàng, khiến sống lưng nàng căng cứng.
“Ta đã dặn người hầu mang đến giấy mới. Loại tơ tằm nhuộm nước trà nàng thích, sao lại dùng loại thường thế này?”
Hắn cúi đầu, mắt nhìn chữ vừa viết, bỗng cười nhạt: “Tĩnh? Vân Nhi, nàng có bao giờ được yên tĩnh đâu.”
Nàng khẽ nhíu mày, tay buông bút.
“Tần lang, hôm nay tuyết rơi đẹp lắm, chàng nên đến thư phòng xử lý chính sự thì hơn.”
“Vân Nhi muốn đuổi ta đi? Hay là hôm qua cười với Lục thế tử quá mức, hôm nay thấy mặt ta liền chán ghét?”
Bạch Khinh Vân bị câu nói làm sợ hãi, run rẩy cụp mắt xuống.
“Thϊếp… chưa từng cười với ai.”
Hắn im lặng trong hai giây, rồi vươn tay kéo nàng đứng dậy, siết vào lòng.
“Không cần giải thích. Chỉ cần nhớ, cả đời này, nàng là của ta. Cho dù một ánh mắt, một nụ cười, cũng không được dành cho ai khác.”
——————
Tui bí tên nhân vật nên lấy tên chính mình đặt cho nam chính :)))
Tần: Tần Tranh (Trở Lại Bên Ta)
Mặc: Trần Mặc (Hôn Nhân Xiềng Xích)
Huyền: Tui á