Chương 4

Còn về nguyên nhân khiến nàng phải chọn cách rời đi lại là chuyện khiến người nghe cũng phải phẫn nộ: Sang năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân của nàng là Lục Văn Giác, hắn ta đã có tư tình với một nữ nhân khác.



Trong một đêm khuya tĩnh lặng, chìm trong cơn mộng mị, Diệp Cẩn từng trăn trở tự hỏi bản thân rằng: Vì sao nàng lại rơi vào hoàn cảnh éo le này?

Sau bao nhiêu lần trăn trở, nàng chỉ đúc kết được một sự thật đơn giản: Có lẽ là do vận số của nàng quá kém, và chính nàng thì lại quá ngu ngốc.

Cuộc đời này của Diệp Cẩn khởi đầu chẳng mấy suôn sẻ.

Thân xác này từng thuộc về một gia đình bình yên và khá giả, với người cha là thợ mộc lành nghề và người mẹ khéo léo làm công việc thêu thùa, cuộc sống của họ cũng từng được trải qua sự ấm êm và đủ đầy về vật chất, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền.

Nhưng vào đầu mùa xuân năm ấy, quân Thát Đát bất ngờ tràn đến, tàn sát cả gia đình họ.

Chỉ còn một mình nguyên thân là may mắn thoát chết, vì nhờ có mẹ liều mình kịp thời giấu nàng trong hầm bí mật. Nhưng nhà cửa đã tan hoang, còn vị hôn phu cũng bị giặc mổ bụng, bỏ lại nỗi đau không gì bù đắp được.

Thiếu nữ mới mười bốn tuổi ấy đã phải gánh chịu nỗi tuyệt vọng và bất lực đến cùng cực, nàng vừa khóc vừa mang theo đồng bạc cuối cùng, lặn lội suốt hai ngày một đêm để tìm đến cữu cữu đang sống ở một huyện khác.

Tưởng rằng cuộc sống rồi sẽ khá hơn, nhưng khi vừa đến nơi, vì quá kiệt sức nên nàng đã ngã quỵ bên lề đường. Khi tỉnh dậy mở mắt ra, thì Diệp Cẩn đã thay thế linh hồn trong thân xác ấy rồi.

Đồng bạc cuối cùng đã được dùng để mua thuốc, còn cữu cữu thì nghèo khó cũng chỉ biết thở dài bất lực mà thôi.

Ngày qua ngày, nàng chỉ biết quẩn quanh với những việc lặt vặt trong nhà: nhóm lửa, nấu ăn, cắt cỏ, cho gà ăn…

Diệp Cẩn phải học từng kỹ năng sinh tồn từ con số không.

Nhìn những vết chai sần trên đôi tay mình, nàng chỉ muốn thở dài thốt lên: “Khuyên người ta nên học ngành Luật, chẳng khác nào đẩy họ vào con đường khổ ải vậy.”

Nếu biết trước bản thân sẽ xuyên không về thời cổ đại để làm nông, Diệp Cẩn đã chọn học nông nghiệp thay vì luật pháp, suốt bao năm làm việc nơi công sở, ngày ngày đều phải tiếp nhận những vụ ly hôn, chứng kiến vợ chồng cãi vã, giằng xé nhau, nàng đâu ngờ có ngày kiến thức ấy lại vô dụng đến vậy.