Suốt quá trình băng bó vết thương, người nam nhân ấy vẫn kiên nhẫn ngồi yên, không hề nhúc nhích.
Để băng kín vết thương, Diệp Cẩn bắt buộc phải luồn tay qua lưng hắn, khoảng cách gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của người đối diện.
Thời gian trôi chậm rãi, như thể đang kéo dài một màn tra tấn đầy ám ảnh vậy.
Việc băng bó đã xong xuôi, nàng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, nàng bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm, khó lường của hắn.
Diệp Cẩn nhìn hắn ở một khoảng cách khá gần, gương mặt hắn lúc này càng trở nên ấn tượng hơn với nàng.
Nét đen càng đậm, sắc trắng càng nổi bật, đôi mày sắc nét giống như lưỡi kiếm ẩn trong sương lạnh, toát lên vẻ đẹp khiến người ta phải nín thở.
Dù đây không phải là lần đầu tiên Diệp Cẩn ngắm nhìn gương mặt này, nhưng nàng vẫn không khỏi cảm thán:
[Thật đẹp!]
Nếu ở một thời đại khác, có lẽ nàng đã thảnh thơi đắm mình trong vẻ đẹp ấy rồi. Nhưng ở đây, nàng chỉ khẽ cúi mắt, lặng lẽ thu dọn vải băng rồi bước về phía cánh cửa.
Dân chúng Đại Ngu chỉ quen ăn hai bữa mỗi ngày, nên sau chuyến đi dài, bụng nàng vẫn còn đói cồn cào.
Nàng vừa định đẩy cửa bước vào, thì bất chợt nghe giọng nói trầm ấm của hắn vang lên từ phía sau: “Hôm nay ngươi đã lấy được bản đồ chưa?”
Tay Diệp Cẩn khẽ khựng lại.
Nàng quay đầu thì vô tình bắt gặp được gương mặt hắn dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến, mang theo vẻ bình thản đến mức khó đoán, như thể câu vừa nói ra chỉ là lời hỏi han bâng quơ về thời tiết mà thôi.
Sư im lặng đã bao trùm khắp căn phòng này.
Một lúc sau, Diệp Cẩn mới buông tay khỏi cánh cửa, khẽ ngẩng mặt lên, mỉm cười đáp: “Đương nhiên là lấy được rồi.”
Hai ngày trước, trên đường từ huyện bên trở về đây, Diệp Cẩn vô tình bắt gặp được một nam nhân đang bị thương nặng.
Người này kể rằng mình bị sơn phỉ tấn công, toàn bộ hộ vệ và tùy tùng đều phải bỏ mạng, chỉ còn lại mỗi hắn là may mắn sống sót.
Nàng lén đưa hắn về, giấu kín trong phòng riêng của mình.
Ở thời đại “đói chết là chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn” này, nữ nhân đã có phu quân mà dám chứa chấp một nam nhân xa lạ trong nhà, nếu như bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị nhốt vào l*иg heo, mỗi ngày đều phải chịu sự sỉ nhục, ánh nhìn khinh bỉ từ mọi người.
Nhưng Diệp Cẩn lại dám chấp nhận mạo hiểm chỉ vì một lý do duy nhất: Nếu nàng cứu hắn thì sẽ được trả thù lao là một mảnh lá vàng, đủ để nàng có thể từ bỏ cuộc sống hiện tại và bắt đầu một hành trình mới.