Vào năm thứ ba triều Vĩnh Hưng, khi mùa đông bắt đầu phủ một lớp sương giá lên vạn vật.
Tuyết rơi trắng xóa phủ kín trời đất, gió bấc gào rít từng cơn, rét buốt đến thấu xương khiến người ta không tài nào mở mắt được.
Diệp Cẩn đứng nép mình dưới mái hiên, đôi tay tê cóng khẽ phủi những bông tuyết còn đọng lại trên áo.
Đột nhiên, một tiếng “kẽo kẹt” vang lên từ phía xa, khi cánh cửa chính của ngôi nhà từ từ hé mở.
Qua lớp rèm dày, giọng bà Cao thị vang lên, bình thản mà không kém phần sắc lạnh: “Đồ đã được gửi đi chưa?”
Diệp Cẩn khẽ dừng tay, rồi nở nụ cười nhạt, đáp: “Dạ, đã gửi đi rồi ạ, mẫu thân cứ yên tâm. Bên phía thư viện mọi việc đều ổn hết, tướng công có nhờ con thưa với mẫu thân rằng chàng vẫn khỏe, còn dặn người hãy chú ý giữ gìn sức khỏe trong những ngày lạnh giá này.”
“Đứa nhỏ này, chỉ cần nó bình an thôi, ta còn lo lắng gì nữa.”
Cao thị khẽ mỉm cười, nhưng một cơn gió lạnh lùa qua khe rèm khiến bà sặc, ho khan vài tiếng.
Khi bà cất lời lần nữa, giọng nói đã trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày: “Trời sắp tối rồi, dọn dẹp xong thì nghỉ đi.”
Không một lời hỏi thăm Diệp Cẩn, dù nàng vừa trở về sau chuyến đi xa, có lẽ vẫn còn đang đói.
Diệp Cẩn khẽ mỉm cười, một nụ cười lịch thiệp như khi đối diện với bậc trên: “Vâng, mẫu thân.”
Cánh cửa nhà chính khép lại, phát ra một tiếng “kẽo kẹt” khô khốc. Không gian lập tức chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn Diệp Cẩn đứng đó, như thể cả thế gian này chỉ còn lại mỗi mình nàng vậy.
Nụ cười trên môi nàng lặng lẽ tan vào làn gió lạnh buốt, chỉ để lại đôi mắt vô hồn như mặt hồ không gợn sóng.
Nàng khẽ xoay người lại, hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ tay vén rèm lên, đẩy mở cánh cửa ẩn phía sau.
Tấm cửa sổ dán đầy giấy mờ đυ.c chỉ lọt vào một chút ánh sáng yếu ớt. Dù ngoài trời chưa tối hẳn nhưng trong phòng đã chìm vào bóng tối, âm u như đêm đen.
Diệp Cẩn nhẹ nhàng khép cửa lại, theo thói quen bước sang bên trái, lấy đá đánh lửa trên bệ cửa sổ rồi châm sáng ngọn nến ở trên bàn.
Ánh lửa yếu ớt chập chờn, nhọc nhằn soi sáng một góc nhỏ trong căn phòng, nơi người nam nhân đang lặng lẽ ngồi trước bàn.
Hắn trông như lạc lõng giữa căn phòng đơn sơ này.
Đôi mày như nét tranh, tóc đen huyền, môi nhạt dịu, gương mặt thiếu chút huyết sắc nhưng dưới ánh nến lại toát lên vẻ ấm áp lạ thường.
Nếu có người lần đầu tiên gặp hắn chắc hẳn sẽ nghĩ hắn không thuộc về nơi đây. Nhưng thực tế, hắn đã ở trong căn phòng tăm tối này suốt hai ngày qua.