Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đôi Cánh Tàn

Chương 5

« Chương TrướcChương Tiếp »
Diệp Cẩn từng đọc vài cuốn tiểu thuyết xuyên không, nơi nữ chính hoặc là đắm mình trong những câu chuyện tình lãng mạn với vương công quý tộc, hoặc là vận dụng trí tuệ vượt thời đại để xây dựng nên sự nghiệp lẫy lừng.

Nhưng khi đến lượt nàng, mọi chuyện lại trở nên vô cùng khó khăn.

Làm xà phòng ư?

Luyện chế thủy tinh?

Hay là mở luôn cả siêu thị?

Thành thật xin lỗi, lúc ấy nàng bệnh nặng đến mức không thể rời khỏi giường, nên cũng không nghĩ đến việc vận dụng kiến thức ở cổ đại để kinh doanh.

Đến khi hồi phục, mợ đã bắt đầu tỏ ra khó chịu. Là kẻ ăn nhờ ở đậu, nàng chỉ còn biết cắm đầu vào công việc đồng áng mà thôi.

Khi màn đêm buông xuống, Diệp Cẩn nằm trong chiếc chăn cũ thoang thoảng mùi ẩm mốc, luôn trằn trọc suy tính: [Tiêu rồi! Trong tay mình chẳng còn đồng nào hết, phải làm sao đây?]

Nàng quyết tâm tìm hiểu rõ hoàn cảnh, kiên nhẫn chờ thời cơ tích lũy vốn để khởi nghiệp.

Thế nhưng, ông trời dường như muốn thử thách nàng thêm, khi hạn hán bất ngờ ập đến, khiến cuộc sống càng thêm phần khắc nghiệt.

Suốt cả mùa xuân, trời chẳng rơi lấy một giọt mưa.

Người láng giềng ở cạnh bên đã dắt thê tử mình rời khỏi nhà, nhưng khi trở về lại chỉ có một mình, hắn ta đã tạm thời bán thê tử mình để đổi lấy tiền. Ở nơi khác, một gia đình khá giả vì không có con nên đã thuê một phụ nhân từng sinh nở để mang thai giúp họ.

Hết thời hạn họ sẽ trả nàng ấy về bên phu quân mình.

Mợ nàng kể lại bằng giọng bình thản, như thể đó là chuyện thường ngày: “Cũng còn chút lương tâm đó. Chứ nếu bị bán cho mấy người chuyên lừa gạt hay dụ dỗ trẻ em, muốn trở về e rằng khó lắm.”

Vào giữa mùa hè, đất đai thì nứt nẻ, khô cằn, nhưng trời vẫn chẳng chịu mưa. Người láng giềng cũng đành đứt ruột mà bán đi đứa con bé nhỏ của mình.

Đêm muộn, Diệp Cẩn giật mình tỉnh giấc vì cơn đói cồn cào, thì bỗng nghe được tiếng mợ và cữu cữu thì thầm to nhỏ với nhau.

Một địa chủ đã năm mươi sáu tuổi ngỏ ý muốn nạp nàng làm thϊếp thứ chín, hứa sẽ trả năm đấu gạo. Cữu cữu kịch liệt phản đối, nhưng mợ lại nhắc đến một góa phu bốn mươi tuổi, sẵn lòng đưa ba đấu gạo để cưới nàng làm kế thất.

“Nó cũng sắp mười sáu tuổi rồi còn gì, phải mau chóng gả đi thôi. Với dung mạo và phẩm chất của con bé, gả cho ai mà chẳng được coi là môn đăng hộ đối.”

Mợ nhẹ nhàng nói. Cữu cữu nghe vậy, thoáng do dự.

Mười sáu tuổi ư?
« Chương TrướcChương Tiếp »