“Vậy rồi sao?”
“Rồi thì ta bị nha môn cho thôi việc.”
Đường Cận cau mày: “Sao lại thế?”
Nào có đạo lý gì mà kết quả lại vênh nhau đến thế...
“Là bởi tên đệ đệ tốt của ta dám mạo nhận công lao của ta. Ta không cam lòng, liền đến tìm quan trên biện bạch. Ai ngờ cha mẹ ta lại giúp hắn nói dối, bảo ta lòng dạ hẹp hòi, thấy đệ mình có công nên nổi lòng ghen tị muốn chiếm lấy. Phụ thân ta còn nhờ cậy quan hệ, trực tiếp khiến nha môn đuổi ta đi.”
Nói tới đây, Đường Lai Đệ giận đến đập mạnh bàn, sắc mặt uất ức: “Ta càng nghĩ càng không cam tâm, liền quay về nhà lý luận với họ. Kết quả lại bị chính người nhà đuổi ra khỏi cửa. Cái nhà ấy, ta một bước cũng không muốn quay về nữa!”
Đường Cận nghe mà lòng không khỏi nặng trĩu. Dẫu nói nữ tử trong triều đại này không đến mức không có địa vị, nhưng cái thói trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng nề hơn thời hiện đại không ít.
Như vị tỷ muội tốt trước mắt đây, tên gọi Đường Lai Đệ, đệ đệ nàng ta là Đường Diệu Tổ, chỉ nghe tên hai người đã đủ hiểu trong nhà địa vị thế nào rồi.
*Lai Đệ (và các tên bao gồm nhưng không giới hạn Chiêu Đệ, Nghênh Đệ...) là kiểu tên phổ biến trong các đình trông mong con trai, nhất là khi trước đó họ đã có con gái.
Chưa đợi Đường Cận mở miệng, Đường Lai Đệ đã chớp mắt đáng thương nói tiếp: “Đường Cận, trong nhà ngươi có gì ăn không? Cơm thừa cũng được...”
Nàng từ nha môn cãi một trận, về nhà lại tiếp tục cãi thêm một hồi, suốt một ngày chưa kịp ăn lấy một miếng.
Đường Cận trầm mặc — cơm thừa?
Trong cái nhà này, đến một hạt gạo cũng không có, lấy đâu ra đồ thừa mà ăn?
Nhưng nếu nói về cái ăn...
Đường Cận khẽ liếc nhìn kệ hàng ảo trong hư không, trong lòng đắn đo — bát mì sốt thịt kia, có nên lấy ra không?
Cho không thì dĩ nhiên là không thể. Chính nàng còn chưa được ăn miếng nào cơ mà. Thế nên...
“Lai Đệ này, ngươi cứ thế mà ra khỏi nhà, trên người có mang theo bạc không? Sau này định sống sao đây?”
Đường Lai Đệ chẳng chút phòng bị, đáp thẳng: “Ta làm bổ khoái một năm rồi, công bạc vẫn để dành đó. Chờ lĩnh nốt tháng này nữa, chắc đủ trụ vài tháng, rồi dần dần tính tiếp.”
“Vậy ngươi để dành được bao nhiêu bạc rồi?” Đường Cận lập tức hỏi.
Đường Lai Đệ ngẩn ra một thoáng, giọng nói cũng dịu lại: “Cũng không nhiều lắm, chừng hai mươi lượng.”
Một tháng làm bổ khoái được hai lượng bạc, nàng cật lực làm việc cả năm, tằn tiện mới tích được chừng ấy.
Câu hỏi của tỷ muội có hơi bất ngờ, nhưng giữa hai người vẫn còn niềm tin, nên nàng cũng chẳng giấu.
Đường Cận trong đầu nhanh chóng tính toán — một văn ở thời này gần tương đương một đồng thời hiện đại, một ngàn văn là một quan, tức một lượng bạc. Hai mươi lượng bạc, tính ra cũng xấp xỉ hai vạn tiền hiện đại, mà với vật giá thời này, nếu đem xuống huyện mở một sạp nhỏ, hẳn cũng đủ làm vốn khởi nghiệp.
Nghĩ đến đây, nàng liền tươi cười rạng rỡ: “Ngươi chờ ta một chút, ta đi lấy mì cho ngươi ăn.”
Đường Cận như làn khói vụt ra khỏi cửa, chạy một mạch vào bếp, chẳng bao lâu đã bưng về một bát mì trộn tương thơm nức.
Đường Lai Đệ còn chưa kịp thấy trong bát là thứ gì, mùi hương nồng đậm đã xộc thẳng vào mũi.
Hít hà... Thơm quá!
Đường Cận mỉm cười đặt bát xuống, lại ân cần đưa qua một đôi đũa: “Mau nếm thử xem, mì này thế nào?”
Nàng còn chưa được ăn lấy một miếng, giờ tất cả trông chờ vào bát mì này để... khụ... không phải lừa, mà là kéo một chút tài trợ.
Đường Lai Đệ bị mùi thơm quyến rũ, chỉ biết ngẩn người nhìn chằm chằm vào bát.
Bát chỉ là loại sứ thô bình thường, bên trên là một lớp tương đậm màu vàng sẫm, không rõ dùng nguyên liệu gì, nhưng đều được xắt nhỏ tăm tắp, lớp dầu bóng lên sóng sánh, nhìn thôi đã thèm.
Nàng vội vàng gắp một đũa, sợi mì hòa lẫn với tương trộn đưa vào miệng, lập tức hai mắt mở to.
Trời ơi, ngon muốn xỉu.
Sợi mì dẻo dai, đậm vị, trong phần tương còn có thịt băm, nấm thái nhỏ, đậu Hà Lan... mùi thơm lan tỏa, mềm mịn mà không ngấy, khiến người ta chỉ muốn húp cả nồi cho đã miệng.
Đường Lai Đệ lập tức chẳng còn nghĩ được gì khác, cắm cúi xì xụp ăn đến sạch sẽ không còn vệt tương. Nếu không phải còn ngại Đường Cận và Sở Lăng Nguyệt đang ngồi cạnh nhìn, e là nàng đã đưa bát lên liếʍ sạch đáy rồi.
“Ngon không? Có muốn ăn thêm không?” Đường Cận dịu giọng hỏi.
Đường Lai Đệ gật đầu lia lịa: “Ngon lắm, có thể cho ta thêm ba... à không, một bát nữa được không?”