Chương 5

Sở Lăng Nguyệt không phụ sự kỳ vọng, nhẹ nhàng đáp: “A Cận không cần như vậy, ta tin nàng.”

[Đinh — Thưởng một bát cháo ngũ cốc!]

Đường Cận chăm chú nhìn Sở Lăng Nguyệt, ánh mắt như soi thấu nội tâm nàng ta: “Ta biết ngay nàng sẽ tin ta. Nàng về trước đi, ta ra ngoài dạo một chút.”

Sở Lăng Nguyệt hơi cúi đầu, không nói gì thêm.

Đường Cận đợi đến khi bóng nàng khuất hẳn mới quay lại nhìn bát cháo vừa được thưởng.

Bên trong không chỉ có đủ loại đậu đầy màu sắc, mà còn có cả rau xanh thái sợi mảnh, tươi mát nhìn là thấy ngon miệng.

Không có đũa cũng chẳng có thìa, nhưng bụng đói là lý do quá chính đáng để bỏ qua mấy chuyện lễ nghi ấy.

Nàng ngồi xuống, hai tay ôm bát, ngửa đầu uống cạn một hơi, rồi thoả mãn đánh một cái ợ nhẹ.

Quả nhiên là ngon hết ý! Đồ hệ thống tặng ra, không có món nào tầm thường.

Sau khi ăn no, Đường Cận thong thả dạo quanh trong thôn một vòng, vừa tiêu cơm, vừa sắp xếp lại dòng suy nghĩ trong đầu. Cuối cùng nàng đưa ra một quyết định rõ ràng, hiện giờ chưa thể manh động, cứ tạm thời “nằm im” mà quan sát.

Trời dần về chiều, ánh nắng nhạt phai. Nàng mới từ tốn quay về nhà. Việc đầu tiên khi về đến nơi — chính là lục soát xem gia sản nguyên chủ còn lại gì không.

Kết quả khiến nàng không khỏi bật thốt trong lòng, quả thật một xu dính túi cũng không có.

Không cam tâm, nàng chạy vào bếp, mở nắp chum gạo — bên trong sạch bóng đến mức còn sạch hơn mặt nàng lúc chưa rửa.

Ngoài nước ra, đúng nghĩa một hạt gạo cũng chẳng còn.

Sở Lăng Nguyệt thấy nàng chạy lên chạy xuống bối rối, nhẹ nhàng hỏi một câu: “A Cận, nàng đang tìm gì vậy?”

Đường Cận quay đầu nhìn nàng, hỏi lại vô cùng chân thành: “Nhà mình không còn lương thực, vậy tối nay ăn gì?”

Sở Lăng Nguyệt khựng lại trong chốc lát, giọng hơi trầm xuống: “A Cận không cần bận tâm đến ta, chỉ cần lo cho bản thân là được rồi.”

Lúc nói câu ấy, khóe môi nàng ta như mím thành một đường thẳng, sắc mặt vừa uất ức lại vừa... kỳ quái.

Đường Cận nhíu mày suy nghĩ, cố gắng lục lọi lại trí nhớ của nguyên chủ, cuối cùng mới hiểu ra lý do vì sao Sở Lăng Nguyệt lại mang biểu cảm như vậy.

Hóa ra... sau khi thành thân, nguyên chủ đã tách ra khỏi lão thái thái để sống riêng cùng Sở Lăng Nguyệt. Nhưng cả hai lại là dạng không quen làm lụng, chỉ biết ngồi không mà ăn — của cải trong nhà cứ thế đội nón ra đi, bán đến thứ cuối cùng cũng chẳng còn gì để bấu víu.

Vừa vào thu mà đã cạn lương thực, vậy mà nguyên chủ vì sợ tổ mẫu nên vẫn luôn giấu giếm, không dám hé răng nửa câu trước mặt bà.

Nhưng người sống thì phải ăn chứ, đâu thể nhịn đói mãi được? Mà các ngươi đoán xem nguyên chủ đã làm gì?

Nàng ta thẳng thừng bỏ mặc Sở Lăng Nguyệt, dựa vào khuôn mặt còn có chút sắc nước, ra ngoài vờ ngoan giả đáng yêu, lang thang xin ăn để sống.

Đường Cận chỉ biết câm nín. Làm người mà không biết xấu hổ như thế, quả thực là nát cả danh tiết! Nàng bỗng cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để thừa kế cái thân xác này nữa...

Còn Sở Lăng Nguyệt thì sao sống sót được trong lúc thiếu ăn? Nàng thật sự tò mò.

Đừng có mà viện cớ kiểu như “hái rau dại”. Nàng không phải nguyên chủ ngu ngốc mộng mơ, dễ tin như thế.

Với việc có hệ thống thưởng vì phát hiện nói dối, nàng có đầy đủ lý do để nghi ngờ nữ nhân này hằng ngày đều lén lút ra ngoài ăn ngon mặc đẹp, rồi quay về làm ra vẻ yếu đuối như chẳng có gì xảy ra.

Hai người này đúng là một cặp trời đánh — kẻ nào cũng chỉ biết lo cho bản thân, mặc kệ đối phương sống chết ra sao.

“A Cận, nàng sao vậy?” Sở Lăng Nguyệt bị ánh mắt của Đường Cận dán chặt, trong lòng hơi bối rối, dè dặt hỏi.

Người này hôm nay có gì đó không bình thường. Giờ này đáng lẽ không nên có mặt ở nhà... không biết mọi ngày đi đâu ăn chực nữa.

Đường Cận suy nghĩ một chút rồi thử thăm dò: “Nương tử, nhà mình còn đồng nào không?”

Sở Lăng Nguyệt cụp mắt xuống, giọng nhẹ như gió thoảng: “Trong nhà... không còn lấy một đồng.”

[Đinh — Thưởng một con gà ăn xin!]

Đường Cận nhìn nàng đầy phức tạp. Một nửa thì hân hoan vì được ăn thịt rồi, nửa còn lại thì... cạn lời vì đối phương không nói thật được câu nào.